Chỉ Cần Có Tiền, Ta Yêu!
Q.1 - Chương 1 - Tác Giả Vô Lương Tâm, Xuyên Không Trong Mộng
(08-07,2013)

Aha ha ha ha……” Ta ngửa mặt lên trời cười dài, tuy rằng giương mắt đối mặt chính là trần nhà……

“Đại biến thái, có gì khoái chí sao?! Có phải lại nghĩ ra ‘khổ hình’ gì ngược đãi nữ chính không?!” Cô bạn tốt Lâm Nhược Mai đối với kẻ “biến thái” như ta đã bắt đầu xì khói khủng bố mà quát.

Ta xoay ghế sang Lâm Nhược Mai vẻ mặt nghiêm trang nói: “ Mai, cũng chỉ có bà là hiểu tui nhất! Bà biết không, tui chuẩn bị ◎¥%#%&%#¥$%#◎◎◎ đối với nữ chính, bà thấy thế nào?…… Aha ha ha ha……”

“Dẹp đi!” - Lâm Nhược Mai thật sự không chấp nhận được sự sụp đổ hình tượng của người bạn cùng trường lại thân thiết như chị em bao nhiêu năm nay – “Lam Nhan Lăng bà dám nói bà không phải biến thái không?! Từng thấy người ác, cũng thấy cả nữ chính ác, nhưng mà tui chưa từng thấy cô gái nào tàn nhẫn như vậy, lại đi tự ngược đãi nhân vật nữ dưới ngòi bút của mình!! Sao bà không đến bảo tàng Bạch Cung, đến Tra Chỉ Động[i] mà làm việc? Tui thật sự nghi ngờ tại sao bà không bị xuyên không, Mãn Thanh có thập đại khổ hình, bà đi mà nghiên cứu?! Không đúng, không đúng, vậy cũng chưa đủ đô…, nói xem sao một nữ sinh như bà lại ác độc như vậy?!……” Lâm Nhược Mai nói liền một hơi, mới chịu dừng lại, hơi có chút kích động.

“Mai, bà nghiêm túc như vậy làm gì! Tiểu thuyết mà, chỉ là hư cấu, nếu có giống thật, thì chỉ là trùng hợp! Tui đâu có ngược đãi người thật, không giết người cướp của, không phóng hỏa đốt nhà, bà xem mấy thứ thuốc phiện, vũ khí đạn dược linh tinh tui đâu có rớ vô, tui là một công dân hiền lành lương thiện đó nha!…… Tui chỉ là thỉnh thoảng ngược đãi mấy nhân vật trai xinh gái đẹp của mình chút thôi, ai bảo bọn họ là vai chính chứ! Ha ha, vai chính của tui vĩnh viễn thê thảm rồi, yêu đến chết đi sống lại, trời long đất lở, tiếc là không thể ở bên nhau, một chút chịu khổ sở thì đáng gì , bọn họ cũng đã quen rồi, bà gấp cái gì?!” Hắc hắc, thầm nghĩ lại có bao nhiêu thiếu nữ thanh thuần, thiếu niên nho nhã vì thế mà buồn bã bi thương, ta liền…… Aha ha ha ha ha.

“Biến thái, đừng có cười như lão yêu quái thế nữa! Lam Nhan Lăng bà chính là đồ biến thái, không có bạn trai nên không được bình thường a?! Cẩn thận coi chừng bà lại xuyên qua thành nhân vật trong tiểu thuyết của mình, đến lúc đó xem bà còn có thể cười được không?!” Lâm Nhược Mai hết sức hối hận, sao mình có thể làm chị em tốt với một người bề ngoài thoạt nhìn hiền lành dễ gần, bên trong lại như nữ ma đầu tà ác cơ chứ.

Cô tin Lam Nhan Lăng đúng là có vấn đề rồi, hơn nữa lại nói mãi mà vẫn không thể khuyên can được, có vẻ như bệnh của nàng ta, chỉ có đi gặp bác sĩ tâm thần may ra mới chữa khỏi, nên cô quyết định thực hiện kế sách dỗ dành: “Lăng à, hay là bà đi gặp bác sĩ đi, cũng đâu có gì ghê gớm, rất nhiều tác gia đều đã đi gặp bác sĩ tâm lí, chủ yếu là do mọi người đều quá nhập tâm vào tiểu thuyết của mình, do đó không thể tự thoát ra được, chỉ cần đi gặp bác sĩ là được, thật đấy.”

Hừ, ta còn không hiểu chút tâm địa gian xảo này của ngươi sao. Cạnh khóe mắng ta là bệnh thần kinh mà, ta liền vui vẻ, cười nói: “Mai, bà cũng biết bác sĩ sẽ kê đơn mấy thứ thuốc ức chế thần kinh, thứ này đối với tui không có lợi, hơn nữa lần tới phát bệnh lại càng thêm nghiêm trọng, bà nói có phải không?” Ta ngoắc ngoắc khóe miệng khiêu khích nói.

“Bà, bà…… từng gặp …… bác sĩ……” Lâm Nhược Mai có chút sợ, nghe Lam Nhan Lăng nói như là nàng ta đã đi gặp bác sĩ rồi, hơn nữa thoạt nhìn thật đúng là tinh thần……

“Ha ha ha……” Tức cười chết đi đc, nàng ta sao lại dễ bị lừa đến vậy! “Mai, bà không phải nghĩ tui bị bệnh tâm thần, hoặc là bệnh thần kinh đấy chứ? Tui chỉ thuận miệng lừa gạt mấy câu, vậy mà bà cũng tin! Ha ha ha…”

Lâm Nhược Mai vừa nghe Lam Nhan Lăng đùa giỡn mình, căm phẫn đứng phắt dậy trên ghế sô-pha, đạp thẳng cửa mà đi, phút chót còn buông lại một câu “lời hay ý đẹp”: “Lam Nhan Lăng, tui cầu cho bà xuyên qua vào chính tiểu thuyết của mình, cầu cho bà xuyên vào người làm ra cơn ác mộng ấy, tui nguyền – rủa – bà!”

“Rầm …” Cửa phòng đóng sập lại.

Aizz, thôi, mặc kệ nàng ta, Lâm Nhược Mai nhỏ mọn! Trước hết ta phải nghiên cứu xem giản giới[ii] về tác giả ta viết thế nào đã, đến giờ vẫn thiếu phần giới thiệu bản thân, nói thế nào cũng là người quen giới thiệu, ta phải mau mau làm a .

Suy nghĩ đôi chút, ta liền viết như sau:

Tác giả giản giới:

Họ tên: Lam Nhan Lăng

Bút danh: Lăng Nhan Lam

Giới tính: Nữ

Tuổi: 22, chưa kết hôn [ còn đang đợi câu được ‘kim quy’, ha ha ha, ta cười trộm ....]

Nghề nghiệp: Tác gia[iii] [ Cứ xem là vậy đi, ai bảo ta hiện tại đang ngồi trong nhà, cũng không thể nói là "tọa gia" a!]

Sở thích: Thích viết ngược văn, thích thu thập trang sức bằng xương khô (=.=), thích đóng cửa một mình xem phim kinh dị, thích pháp y [ pháp y dùng dao mổ rất chuẩn a, giải phẫu phân tích đều thực đúng chỗ, hơn nữa thi thể cũng thật mỹ diệu a...... chảy nước miếng~ing…], thích bác sĩ tâm lý [ ân, nghe được nhiều bí mật lại không thể nói cho người khác, bạn thấy người như thế có thể không bị bệnh sao?! Có thời gian ta muốn nghiên cứu, xem bọn họ đều biến thái như thế nào a!]

A, suýt chút nữa thì quên mất điều quan trọng nhất!

Ta yêu nhất là tiền a, nhất là bảng Anh, ai bảo nó hiện nay rất đáng giá ha!

Ha ha, phương châm sống của ta: Chỉ cần có tiền, ta đều thích, bất kể là ếch hay là biến thái!

Lập tức bổ sung vào.

Nga…(ngáp dài), hoàn thành . Tắt máy, đi ngủ.

Đêm, thực tĩnh.

Mộng, thực đẹp.

Chính là……

Có lẽ là trước mắt quá mức thịnh hành, cũng có lẽ Lâm Nhược Mai oán niệm quá mạnh, bạn Lam Nhan Lăng cứ thế ngủ ngon lành…ngủ rồi rời bỏ chúng ta……

Oa ca ca, đẹp trai ghê…… Trang phục cổ đại thiệt dễ nhìn a! Mộng đẹp không cần tỉnh a!

[i] Những di tích lịch sử của TQ, tương tự như nhà tù Côn Đảo hay địa đạo củ chi của VN vậy.

[ii] Giới thiệu vắn tắt

[iii] Nhà văn, ở đây vì tác giả muốn chơi chữ với từ “tọa gia” nên mình giữ nguyên