Anh Là Ai? Sao Lại Theo Tôi? Hồn Ma Rắc Rối!!
Chương 8 - Chương 8
(11-12,2016)

My baby I love you so much forever you and I

I love you oh~I love you so much forever you and I

My baby I love you so much forever you and I

I love you oh I love you so much forever you and I ..........



..... Please tell me why Sao em ra đi không một lời nói

Please tell me why Con tim anh không sao quên được người

Please tell me why Cho anh hay sao em lại đành nói

Lời chia tay khi biết anh vẫn luôn luôn thật lòng yêu em

Và thâm chờ mong em trở về

My baby I love you so much forever you and I

I love you oh I love you so much forever you and I

My baby I love you so much forever you and I

I love you oh I love you so much forever you and I (x2)



..................

___________________________________________________________

_ Tuệ Thư , em có nghe thấy anh nói ko ? - hắn đứng trước mặt cô ( Tuệ Thư ) mà gọi

_ Anh hai , anh hai , anh chưa chết đúng không ? Anh còn sống !? - cô vui mừng ngồi dậy, hai con mắt đỏ hoe, hớn hở nhìn anh hai mình

_ Không, anh đã ra đi rồi, hôm nay anh về đây để nói với em một chuyện - hắn xoa đầu cô, bàn tay hắn run run

_ Không thể nào ... hu ..hu - cô chạy lại định ôm hắn nhưng không thể hắn là linh hồn cô đã .. xuyên qua hắn !

_ Em hãy nghe anh nói - hắn dùng ánh mắt thương cảm nhìn cô mà nói : "Hôm nay anh đến đây để nói cho em biết rằng anh là có người hại chết chứ không phải là một tai nạn, sẽ có một cô gái tên Vy đến đây giúp chúng ta tìm ra hung thủ, hãy nhớ.. đối xử tốt với cô gái ấy . Anh phải đi đây "

_ Không ... Không !!!! - Tuệ Thư hét lên giật mình tỉnh dậy và biết tất cả chỉ là mơ < là="" mơ="" sao?="" nhưng="" nó="" tại="" sao="" lại="" chân="" thật="" tới="" vậy?="" mình="" vẫn="" còn="" nghe="" giọng="" anh="" ấy="" ở="" đâu="" đây!="">> Tuệ Thư thầm nghĩ, nước mắt rưng rưng

_ Tuệ Thư à, con sao vậy? - bà Quỳnh đang khóc nghe tiếng con hét liền chạy vào, quan tâm hỏi, đằng sau ông Thông cũng lo lắng không kém

_ Con.. con thấy anh, anh đã nói là ... - Tuệ Thư lấy lại bình tĩnh kể lại mọi chuyện cho bà Quỳnh và ông Thông nghe

_ Anh con chết rồi mà, không thể nào đâu, chắc chỉ do con quá thương nhớ anh nên tưởng tượng mà thôi - cha cô ôn tồn nói, ông không muốn vợ và con mình buồn vì sự việc đau thương này nữa

_ Không, tôi tin con, Thằng Quân là có người hại chết nên nó mới về báo mộng, chắc chắn là như vậy - bà Quỳnh ôm lấy Tuệ Thư nói to ra giọng quả quyết

_ Bà phải nghe tôi nói - ông Thông lại gần

_ Ông tránh ra ! ông là người cha không thương con ! - bà Quỳnh tức giận nói lớn. Cô thấy không khí căng thẳng liền nói với cha cô: " Ba à ! Cứ tin mẹ một lần đi, thực sự con cũng thấy giấc mơ này rất giống thật, con cũng nghĩ anh hai là có người hại chết "

_ Thôi được rồi, ta sẽ xem xét lại - ông Thông hết cách đành gật đầu cho qua, thực ra ông không những biết con trai mình có người hại chết mà còn biết người đó là ai... nhưng nếu nói ra thì cái nhà này sẽ chẳng còn nữa.....

[[ TING TONG ]] Chuông cửa vang lên

_ Thưa ông chủ , bà Kim và cậu Trí đến ! - cô người làm tên Bông ( có thể gọi là " Hoa" , cái cách xưng hô mình không biết ghi sao cho đúng có gì mong lượng thứ cho "cát hạ" ) mở cửa dẫn một người phụ nữ dáng vẻ quyến rũ mang theo một khuôn mặt sắc sảo thật không nhận ra bà ta đã qua cái tuổi 40 rồi ..............