Sống Lại Lần Nữa Ở Tận Thế
Chương 65 - Chương 65
(13-06,2019)

Nghe thấy Bạch Nhược Oánh nói thế, Lý Tiểu Cường lập tức cảm động rơi nước mắt: "Sư muội, hu hu, không được, muội thật sự rất tốt, cảm ơn muội, sư huynh nhất định sẽ uống sạch không chừa một giọt.'' Lý Tiểu Cường nói xong uống toàn bộ nước vào bụng, "Sư muội, rượu Ngọc Lộ Quỳnh này thật ngọt."

Lý Tiểu Cường nói như vậy, không ai tin cả, sẽ không ai đi tin lời một người mắc bệnh tâm thần nói đâu, chẳng qua cũng chỉ là nước uống bình thường mà thôi. Nhưng bọn họ vẫn ghen tỵ, vì có người đã mang nước đến cho Lý Tiểu Cường bị bệnh tâm thần.

"Sư muội, cảm ơn muội, ân huệ của muội, cả đời này sư huynh sẽ không quên.'' Nói xong, Lý Tiểu Cường ngáp một cái.

Thấy Lý Tiểu Cường ngáp dài, Vương Vũ ôm chầm lấy hắn ta: "Cô gái không biết tên cô là gì, cám ơn cô, ở đây còn có chút nước, cô hãy uống chút đi!'' Nhìn hai ly nước trong tay Vương Vũ, Bạch Nhược Oánh lắc đầu: "Tôi họ Bạch, không cần đâu, tôi không khát, cảm ơn.''

Nhìn bộ dạng khốn khổ của Lý Tiểu Cường, Vương Vũ lắc đầu: "Tôi đưa cậu ấy đi trước, nếu cô Bạch có chuyện gì, tôi nhất định sẽ giúp hết sức.''

Bạch Nhược Oánh gật đầu, ba người tách ra, trời cũng đã tối, bây giờ lại không có điện, nên mọi người đều đi ngủ. Xung quanh vang lên tiếng hít thở, Bạch Nhược Oánh phóng thần thức ra, thần thức của cô tiến vào trong cơ thể của Lý Tiểu Cường, tác động vào linh khí trong nước suối Minh Nguyệt trong cơ thể hắn ta.

Đưa linh khí đến não của hắn, dần dần hấp thụ khối máu bầm, vì dây thần kinh não bị khối máu bầm đè ép trong thời gian dài, cho nên dù đã tiêu tan, dây thần kinh vẫn bị co rút tổn thương. Cô lại dẫn dắt linh khí, chữa trị dây thần kinh não cho Lý Tiểu Cường.

Sắc trời dần sáng lên, quân đội gọi mọi người dậy, chuẩn bị xuất phát, vì lương thực có hạn, cho nên Bạch Nhược Oánh biết, một ngày chỉ có thể ăn hai bữa.

Lý Tiểu Cường dụi mắt, tỉnh lại, hắn ta nhìn thấy bên cạnh mình là bạn chơi thuở nhỏ và mẹ, ký ức trong nháy mắt lướt qua trong đầu, biết mình đã làm những chuyện gì, thấy người bên cạnh mình vẫn đối xử tốt với hắn, hốc mắt Lý Tiểu Cường đong đầy nước mắt.

"Tiểu Cường, cậu làm sao vậy?" Thấy Lý Tiểu Cường như thế, Vương Vũ cho rằng hắn không thoải mái, anh ta sốt ruột hỏi.

"Vương Vũ, cảm ơn cậu, còn nữa, mẹ à, mẹ vất vả rồi.''

Nhìn cảnh tượng này, Bạch Nhược Oánh mỉm cười, xách balo đi ra ngoài.

Vừa đi ra cửa, đã thấy hàng lính đang đứng nghiêm, ngay trên sân thể dục của trường học, còn chưa lên xe. Một người lính trẻ bước lại, ý của anh ta là, lần này quân đội xuất động, không chỉ có nhiệm vụ là cứu người sống sót, mà còn có một nhiệm vụ khác.

Vì căn cứ đã mở điện, lần này trở về bọn họ muốn đi đến xưởng làm bánh mì. Khi mạt thế đến, căn cứ còn chưa chỉnh đốn xong, nên không thể đến được xưởng. Bây giờ bên trong có rất nhiều lương thực sạch, bột mì các thứ, nên bọn họ mới hợp lực cho người ra vận chuyển lương thực.

Đương nhiên đây là tự nguyện, không bắt buộc, nếu cô tham gia, nhất định sẽ được chia lương thực, không tham gia thì không có.

Nghe xong lời anh ta nói, rất nhiều người đều nóng lòng muốn thử. Trong những người sống sót cũng không