Đại Thợ Rèn Tiểu Mật Đào
Chương 62 - Chương 62
(11-07,2019)

Tiểu Đào vừa nhóm bếp vừa nghĩ đến cha mẹ chồng. Thành thân đã vài ngày, còn chưa đi đến viếng mộ hai người đâu. Sắp hết năm cũ, hẳn là nên chưng màn thầu, lại mang thêm một vò rượu ngon, đi bái tế họ.

Thời điểm Tiểu Đào đang nghĩ tới xuất thần, đột nhiên Hoắc Trầm chạy vội tới, đem củi bên chân đá vào trong bếp.

" Tiểu Đào nàng đang nghĩ cái gì vậy?" thanh âm của hắn rất nhẹ, sắc mặt lại có vài phần khẩn trương. Tiểu Đào lúc này mới lấy lại tinh thần, thuận miệng đáp: " không nghĩ gì cả."

Hoắc Trầm hít sâu một hơi, tính toán sẽ nói chuyện năm đó với Tiểu Đào. Nếu không thẹn với lương tâm, liền không có cái gì không thể nói cùng với nàng: " Tiểu Đào, 8 năm trước, thời điểm ta không đi Thâm Châu học nghệ, cha nương đúng là đã giúp ta đính thân. Định tới chính là khuê nữ Mông gia, chính nàng cũng thấy nàng ta ngày hôm nay. Bất quá,; lúc ấy tuổi ta còn nhỏ, cũng không cảm thấy có cảm giác thích kia, ta cũng không có cảm giác gì với nàng ta, chỉ là thuận theo cha nương an bài thôi. Chính là không nghĩ tới, nữ nhân kia lại có hành vi không tốt, chạy theo một tên bói toán. Bởi vì chuyện này, nhà của ta lúc đó bị người ta chỉ trỏ, chịu hết những lời nói khó nghe kia, cha ta uất ức quá, liền đi tìm Mông gia lí luận, lại bị lão đại nhà đó đẩy ngã xuống đất, sau đó liền không tỉnh lại nữa.

Nói đến đây, Hoắc Trầm giọng cũng khàn đi. Phụ thân trung thực, cả đời chịu khổ làm việc vất vả, không chờ được con cháu tận hiếu, lại bở vì hôn sự của nhi tử, hại mất đi tính mạng, chết cũng uất ức.

Tiểu Đào thấy mắt hắn ánh lên lệ quang, không đành lòng để hắn nói tiếp, trong lòng liền hiểu rõ, hắn là đang muốn giải thích rõ với nàng. Liền giữ chặt tay hắn, dịu dàng nói: " Đại Trầm ca, chàng không cần phải nói, những việc này, ta đã sớm nghe qua trước đó. Cũng hiểu rõ mối quan hệ giữa chàng với nữ nhân kia, không có khả năng lại phát sinh sự tình không minh bạch, chàng thấy nàng, chỉ có thể là nhớ tới chuyện thương tâm trước đây mà nổi giận."

Nghe Tiểu Đào nói xong, Hoắc Trầm đầu tiên là ngẩn ra, giây sau liền kích động mà nắm chặt lấy tay Tiểu Đào: " Tiểu Đào nàng thật sự là nương tử tốt nhất trên đời. Hiểu rõ tâm tư của ta như vậy, ta còn sợ nàng sẽ hiểu lầm, giận ta."

Tiểu Đào kiều tiếu cười: " ta sao lại tức giận chàng a? chàng là người như thế nào ta còn không rõ hay sao. quên mấy chuyện không vui này đi, chúng ta sống thật tốt, nếu dưới suối vàng cha nương có biết, cũng hy vọng chàng sống tốt. Đúng rồi, từ lúc thành thân, còn chưa có đi bái tế họ đâu, ta muốn ngày mai làm chút đồ, đến bái tế hai người."

Hoắc Trầm cảm xúc phập phồng, nàng thật là một nương tử tốt, làm sao hắn có thể không kích động đây? Ông trời thật chiếu cố tới hắn a, đưa Tiểu Đào tới bên cạnh hắn, để cuộc sống của hắn về sau đều tràn ngập niềm vui hạnh phúc.

Cơm chiều, Hoắc Trầm ăn thực no, Tiểu Đào cố ý làm món thịt hắn thích nhất, lại chưng màn thầu nóng nóng mềm mềm, lại nấu một nồi cháo to.

Đêm đông lạnh lẽo, tuyết rơi trên mặt đất đều bị đông cứng lại, gió tây bắc thổi lên tường, dù không ra khỏi cửa nhưng cũng làm cả người cảm thấy lạnh lẽo.

Nhưng Hoắc Trầm lại không thấy lạnh, trong lòng ấm áp, Tiểu Đào tin hắn, còn đối xử với hắn tốt như vậy, hắn còn cái gì mà không thỏa mãn nữa đâu.

Buối tối muộn rửa sạch sẽ hai chân, Hoắc Trầm không muốn Tiểu Đào ra ngoài đổ nước, để nàng chui vào chăn nằm. Hắn đem chậu gỗ ra ngoài đổ, lại đóng chặt cửa, kéo rèm cửa lại, mới trở lại giường đất.

Tiểu Đào đã chui vào chăn, che kín hết người chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ ra bên ngoài, nhìn canh giờ, lại xem tình hình, trong đầu hắn không tự chủ được mà nhớ đến hình ảnh kiều diễm tối hôm qua. Hắn cười hắc hắc, nhanh chóng cởi sạch quần áo bông bên ngoài, đưa tay ôm chặt lấy chăn Tiểu Đào, sau đó tay liền mò vào ổ chăn.

" Đại Trầm ca, hôm nay chúng ta không nằm chung chăn được, hôm nay không tiện ngủ chung."

Tiểu Đào mi mắt rũ xuống, lông mi thật dài hơi run run, có chút xấu hổ.

Hoắc Trầm lập tức ngây ngẩn cả người, bàn tay to nắm lấy chăn có chút cứng lại, si ngốc nhìn Tiểu Đào, trong mắt hiện lên một taia uuyr khuất.

Tiểu Đào không phải nói không tức giận hay sao? còn hiểu rõ được tâm tư của hắn, còn có tối qua thân thiết như vậy, gắn bó keo sơn như thế, tại sao đêm nay lại không chịu ngủ cùng ổ chăn với hắn nữa.

Xem ra, trong lòng Tiểu Đào vẫn là để ý đến chuyện Mông thị kia.

Hoắc Trầm nghĩ vậy liền ủ rũ, thu bàn tay lại, mặc trung ý đơn bạc ngồi ở đầu giường im lặng không lên tiếng.

" Đại Trầm ca, chàng sao không vào chăn nằm, thổi nến đi, ngồi như vậy sẽ bị lạnh đó." Tiểu Đào nhìn hắn nhắc nhở.

Hoắc Trầm giương mắt nhìn tiểu nương tử yêu thương nhà mình, có chút không thể hiểu được. Tiểu Đào xác thật không giống như đang tức giận, chỉ là tại sao lại không cho hắn nằm chung chăn với nàng.

" Tiểu Đào, ta muốn ngủ cùng với nàng, ngủ riêng như vậy ta không ngủ được."

" chính là...hôm nay thật sự không tiện, chàng tự ngủ riêng ổ chăn đi, trước kia chưa thành thân, chàng không phải cũng ngủ như thế sao?"

Hoắc Trầm hít sâu một hơi, buồn buồn nói: " Tiểu Đào, trong lòng ta khó chịu..."

Hắn không dám nhìn Tiểu Đào, cắn môi nhìn xuống đất. Trên mặt đất để giày bông của hắn, là giày chính tay Tiểu Đào làm cho hắn, hắn quả thực không dám tưởng tượng, nếu Tiểu Đào thật sự tức giận, sau này, trong lòng tồn tại u nhọt này, hắn nên làm cái gì bây giờ?

Hắn không muốn Tiểu Đào chịu khổ, càng không muốn Tiểu Đào khổ sở, chính là chuyện này thật sự không thể trách hắn được, hắn không biết nên giải thích như thế nào mới tốt.

Tay nhỏ trong chăn ấm vươn ra giữ chặt lấy bàn tay to lạnh lẽo kia: " nhìn xem, tay đều đông lạnh đến mức như thế này rồi, còn không chịu vào chăn nằm, lỡ như nhiễm phong hàn thì làm sao bây giờ?"

" Tiểu Đào, nàng...nàng đến tột cùng là vì cái gì mà không để cho ta nằm chung chăn với nàng? Là bởi vì nữ nhân kia sao? ta đã cùng nàng nói rồi a, ta không thích nàng ta, lòng ta chỉ có nàng thôi, nàng đừng đối xử với ta như vậy được không? Ta cảm thấy đặc biệt...đặc biệt ủy khuất!"(。•́︿•̀。)

Tiểu Đào mở to hai mắt, kinh ngạc nhìn Hoắc Trầm, bỗng nhiên phì cười: " chàng nghĩ cái gì vậy? Ta giống như lời chàng nói a, ta không có để ý chuyện này. Chàng nếu còn vẫn cứ nhắc tới, đó chính là chàng thực sự để ý đến. Ta không có tiện ngủ chung chăn với chàng, là bởi vì... nguyệt sự của ta tới, chàng không phải đã nghe lão đại phu trong thành nói sao? chính ông ta cũng nói nữ nhân mỗi tháng sẽ có chuyện này, ta không muốn ngủ chung chăn với chàng là bởi vì sợ làm dơ chăn với y phục của chàng."

Hoắc Trầm đột nhiên ngẩng đầu lên, hai mắt kinh hỷ: " thì ra là như vậy a, may mắn là nàng nói rõ với ta, bằng không, ta cả đêm nay cũng không ngủ được.như vậy thì tốt rồi, ta liền có thể cùng nàng ngủ rồi."

Hoắc Trầm quay đầu thổi tắt ngọn nến, không chút do dự chui vào chăn của Tiểu Đào.

" ai! Chàng đừng vào nha, chàng không nghe ta nói sao, sẽ làm dơ y phục của chàng." Tiểu Đào hoảng hốt la lên.

Hoắc Trầm vui mừng mà nở nụ cười: " ta không sợ, dơ liền dơ đi, ta muốn ôm nàng ngủ. Lại đây, Tiểu Đào, nàng gối đầu lên tay ta đi."

Hoắc Trầm quá mức chấp nhất, Tiểu Đào cũng không có biện pháp, chỉ có thể dựa vào hắn, thật sự rất thoải mái, người của hắn nóng, giống như là lò sưởi vậy, Tiểu Đào sẽ không bao giờ sợ gió lạnh tháng chạp nữa.

Gió tây bắc đang gào rít bên ngoài, trong ổ chăn hai người ôm nhau ngủ an ổn. Sáng sớm tỉnh lại, Hoắc Trầm cảm thấy mĩ mãn mà nhìn tiểu nương tử nhà hắn, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi nàng một cái.

Tiểu Đào xoay eo, bỗng nhiên cảm thấy phía dưới một cỗ nhiệt lưu trào ra, cả kinh giật mình tỉnh táo hẳn lại. Lúc này mới nhớ tới, bản thân đang có nguyệt sự.

Trước kia còn ở nhà, nàng liền có thói quen, mỗi khi có nguyệt sự cả đêm đều sẽ không ngủ yên ổn được, sợ làm dơ đệm chăn. Nhưng lần này không biết làm sao, có thể là do Hoắc Trầm ôm nàng ấm áp dễ chịu, ngủ thẳng một giấc đến sáng. Nàng vội vàng ngồi dậy, cẩn thận kiểm tra trên đệm có vệt đỏ hay không.

" thật may, làm ta sợ muốn chết." Tiểu Đào lầm bầm lầu bầu hai câu, vội vàng lấy áo bông ở đầu giường mặc vào, tính đi nhà xí đổi khăn nguyệt sự.

" Tiểu Đào nếu người không thoải mái, vậy đừng dậy, ta đi làm cơm sáng." Hoắc Trầm cũng không hiểu được nữ nhân hiện tạo là cần gì nhất, hắn cảm thấy cái kia hẳn là giống như sinh bệnh đi, thân thể sẽ yếu hơn một ít, hẳn là nên nằm trên giường đất tĩnh dưỡng.

Tiểu Đào bị hắn chọc cười, khóe môi nở một nụ cười ngọt ngào, mặc tốt áo bông, lấy được đồ vật cần thiết đi ra ngoài: " nào có yếu ớt như vậy, mỗi tháng sẽ có mấy ngày như vậy, cũng không thể mỗi ngày nằm trên giường đi, còn không phải bị người ta cười chết sao, chàng cưới một tức phụ vô pháp vô thiên."

Hoắc Trầm theo sát ở phía sau giường đất, kiên trì nói: " mỗi ngày thích nằm thì sao? ta liền thích để nương tử của ta vô pháp vô thiên, ai cũng không quản được."

Tính tình ngoan cố của Hoắc Trầm trỗi dậy, thật đúng là liền đi rửa tay nấu cơm sáng, Tiểu Đào cũng không cùng hắn đôi co, thu thập tốt chính mình, liền thấy hắn nấu một nồi cháo nóng, hấp nóng màn thầu tối qua, còn xào mấy quả trứng.

Thời điểm hai người bên nhau đều là Tiểu Đào xuống bếp nấu cơm, khó có được thời điểm ăn đồ do nam nhân nhà mình làm, Tiểu Đào cũng không khách khí. Bẻ màn thầu, gắp trứng gà kẹp ở giữa, cắn một miếng, cảm thấy không vừa, liền lấy tương đậu ra quét lên một lớp hương vị vừa ăn rất ngon.

Cháo hắn nấu có chút loãng, bất quá vừa vặn Tiểu Đào khát. Thổi thổi một chút, uống một ngụm cháo thơm nóng hổi, thoải mái khoan khoái cả người.

Hai mắt Hoắc Trầm sáng ngời nhìn tiểu nương tử ăn: " như thế nào? Ăn ngon không?"

Tiểu Đào khẳng định gật đầu, cho hắn một ánh mắt cổ vũ, nói giỡn: "ăn ngon nha, về sau nhà chúng ta đổi người nấu cơm được rồi, ta phụ trách kiếm tiền dưỡng gia, thế nào?"

" không được, kiếm tiền dưỡng gia là việc của ta, việc của nàng là phải chăm sóc tốt thân thể sớm sinh hài tử đi." Được tiểu nương tử khẳng định, Hoắc Trầm cười hắc hắc, lúc này mới bắt đầu ăn sáng.

Tiểu Đào xấu hổ mím môi, kiều thanh nói: " Đại Trầm ca, chàng thích nhi tử hay là nữ nhi?"

Tiểu nương tử chịu nói với hắn đề tài này, Hoắc Trầm phi thường kinh hỉ, ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt ửng hồng của Tiểu Đào nhỏ giọng nói: " con trai con gái đều được, nếu được nàng sinh tiểu nhi nữ cho ta đi, giống như nàng vậy, xinh đẹp. Ta bảo vệ hai mẹ con nàng, lúc mua kẹo liền mua phần, mua vải làm y phục cũng mua hai thất, ta sẽ mang hai người đi vào thành xem hoa đăng, nghĩ thôi đã liền cảm thấy rất vui."