Lương Cầm Chọn Chồng
Chương 50 - Chương 50
(11-07,2019)

Ba người Hứa Lương Cầm gấp đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng, hun khói thì chẳng sao nhưng lại rất dễ gây án mạng

“Làm sao bây giờ?” Lúc đầu Khương Doanh còn bình tĩnh nhưng bây giờ bắt đầu sợ.

“Tớ mặc kệ có tác dụng hay không, cứ gọi điện giúp đã.”

Tô Hiểu Vũ cầm điện thoại nhấn 110, nói tình huống một cách ngắn gọn nhất, sau đó tắt điện thoại đi đến phía cửa, giọng cực kì bình tĩnh: “Bên kia nói họ không đủ người để đến giúp, một số người định đi nơi khác nhưng thấy tình huống của chúng ta khá khẩn cấp nên ưu tiên xử lý trước, chẳng qua thời gian chắc sẽ lâu nên bảo nhóm chúng ta hãy tự bảo vệ mình. Tớ nghĩ rồi, nếu lát nữa chúng ta không thể chống nổi thì tớ với Khương Doanh sẽ đi ra.”

“Cậu nói cái gì thế, tớ thà chết chứ không ra đâu, cậu có biết họ muốn làm gì mình không?” Khương Doanh lập tức phản đối.

“Tất nhiên là tớ biết họ muốn làm gì nhưng bốn người chúng ta cứ ở đây hít khói đến chết sao, tính mạng quan trọng hơn!”

“Tớ không đi đâu, tớ không ra đâu!” Khương Doanh hốt hoảng lắc đầu.

“Hiểu Vũ à…..” Hứa Lương Cầm chưa từng gặp mặt hốt hoảng của một Khương Doanh mà cô luôn từng biết này, có chút không nỡ.

“Cậu im đi! Đến nước này rồi, tính mạng quan trọng hơn hay là ngủ luôn không tỉnh đây? Cứ kiên trì một lúc, nếu khói lớn quá thì tớ sẽ mở cửa!” Tô Hiểu Vũ cắt lời Hứa Lương Cầm.

Ngô Thừa Long cũng nghiêm túc: “Lương Cầm à, Hiểu Vũ nói rất đúng đấy, việc quan trọng bây giờ là giữ mạng sống.”

Hứa Lương Cầm không thèm nói nữa, cô biết Tô Hiểu Vũ có nỗi khổ của mình nhưng sao Khương Doanh có thể chịu đựng nổi, chỉ vào Ngô Thừa Long nói lớn: “Ngô Thừa Long, cậu là một thằng đàn ông mà lại để đàn bà con gái hi sinh cứu cậu sao, cậu không có mặt mũi à? Tớ nói cho cậu biết, tớ thà chết chứ không bao giờ để lũ khốn bên ngoài kia chạm vào mình!”

Ngô Thừa Long bình tĩnh nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của Khương Doanh: “Việc này chẳng có gì là mất mặt hay không, nếu bọn họ đồng ý dùng tớ đổi lấy cậu, tớ hoàn toàn không ý kiến gì, cậu không đồng ý cũng vô dụng thôi, hãy để cho bốn người tụi mình yên ổn về nhà đi.” Anh cùng Hiểu Vũ là những người chịu khổ quen rồi, đương nhiên hiểu được vì sao Khương Doanh từ chối nhưng việc đến nước này rồi, còn lựa chọn nào khác sao?

Khương Doanh đầy oán hận nhìn Ngô Thừa Long cùng Tô Hiểu Vũ, tuy nóng vội nhưng đúng là không còn cách nào khác, muốn chết cũng không được mà thật sự cũng không đánh lại nổi.

Bốn người giằng co, lúc này khói đã dày đặc hơn, Hứa Lương Cầm vội vàng đem hết chăn ga gối đệm chắn cửa, không nghĩ người bên ngoài lại lấy cơ hội đó mà đốt lửa cao thêm, bốn người cố gắng dập lửa.

Khói càng lúc càng nhiều, cho dù mở cửa sổ rồi nhưng bọn họ vẫn bị ngạt thở, cố gắng nằm xuống đất, nước mắt không ngừng chảy ra.

“Không được, tớ sẽ ra mở cửa.” Ngô Thừa Long muốn đứng lên.

Khương Doanh lập tức giữ chặt Ngô Thừa Long cầu xin: “Chờ một chút nhé, khụ khu….. Xin cậu đấy, một lát nữa thôi, biết đâu cảnh sát sắp tới rồi!”

Ngô Thừa Long cùng Tô Hiểu Vũ nhìn nhau, Tô Hiêu Vũ gật đầu một cái nói: “Khụ… khụ… Vậy đợi thêm 5 phút nữa, không hơn không kém!”

Hứa Lương Cầm chợt nhớ tới một việc, bật dậy đến tủ lấy khăn bông nhúng vào nước rồi phát cho mỗi người một cái để bịt mũi miệng lại, làm như thế có thể chịu được một lúc.

“Lâu thế cơ à, muốn chết bên trong sao mấy gái!” Bọn bên ngoài cười khì khì, giống như chẳng sợ sẽ có án mạng, người bên dưới mặc dù lo lắng nhưng không ai dám đứng ra chống trả.

“Có phải tiếng cảnh sát hay không?” Bỗng có người nói một câu.

Tất cả mọi người im lặng lắng nghe, quả nhiên là có tiếng hú, giống như đang về phía này, tiếng càng lúc càng lớn, tiếng két của xe ngày càng nhiều, âm thanh to đến mức chói tai khiến những người không chịu nổi phải che lỗ tai lại.

Hứa Lương Cầm cũng nghe thấy, cảm giác tiếng xe quen lắm, giống y hệt con xe thể thao của Tống Dật Hàng khi phanh gấp, cố nén hô hấp bò đến cửa sổ, mơ hồ gọi to: “Tống Dật Hàng, có phải anh không?”

“Lương Cầm! Lương Cầm! Em sao thế?”

Cám ơn trời! Là anh rồi, đúng là Tống Dật Hàng rồi!

“Nơi này là khách sạn, bọn họ muốn chúng em ngạt thở, anh mau tìm người đến đây giúp đi! Khụ… khụ…., anh cũng đừng đi vội, họ nhiều người lắm, khụ…. Khụ…… Nhanh lên!”

“Sao lại thế này, đi xem mau.” Ông chủ cao gầy bảo tên đàn ông ria mép đi xuống.

Không lâu sau hắn ta lập tức chạy lên: “Đến đây là một chiếc xe thể thao, xa xa còn nghe thấy tiếng xe cảnh sát nữa.”

“Không thể nào, bọn lão Trương không thể tới nhanh thế đâu! Nhanh, nhanh đi xuống xem đi, trước tiên xem thằng ở xe thể thao.” Ông chủ cao gầy nhíu mày xuống cùng một số người.

Chẳng qua lúc bọn họ tới đầu cầu thang thì đều bước lui về.

Tông Dật Hàng cầm súng trong tay, ép những người này phải lui về hành lang, nhìn khói dày đặc ở trước một cửa phòng thì chỉ súng về tên đàn ông cao gầy: “Mở cửa ra!”

Ông chủ cao gầy giơ hai tay vô tội nói: “Tôi không khóa cửa, là bọn họ chốt ở bên trong.” Tuy rằng anh em bọn họ hay đánh nhau đến liều mạng nhưng chưa bao giờ dùng súng, trong khoảng thời gian ngắn này đúng là hơi sợ.

“Vậy lui lại hết cho tôi.”

Tống Dật Hàng dùng súng buộc mấy người bọn họ lui xuống rồi đến cửa phòng Hứa Lương Cầm, sau đó nói: “Lương Cầm, Lương Cầm, bọn em ra đi, không sao đâu.”

“Người anh em à, chuyện gì cũng nên từ từ thôi, lát nữa cảnh sát mà đến thấy người anh em cầm súng cũng không hay đâu.” Ông chủ cao gầy cười cười nhìn Tống Dật Hàng nói.

Hắn ta vừa nói vừa đi thêm hai bước, tên ria mép nhanh chóng đánh vào Tống Dật Hàng.

“Đoàng! Đoàng!” Hai tiếng súng kêu lên, tên ria mép chưa kịp nói gì đã ngã bất động ngay tại chỗ.

Ông chủ cao gầy cùng mấy người khác nhìn tên ria mép ngã xuống, không rõ anh ta sống hay chết rồi.

“Chắc chắn anh ta đã chết rồi.” Tống Dật Hàng vẫn cái tư thế đó, giống như không phải người vừa bắn.

Thấy những người này lộ vẻ mặt sợ hãi, anh cười cười nói: “ Súng trên tay tôi có tên gọi là Desert Eagle (DE, Đại bàng hoang mạc), súng này chỉ cần một viên đạn bắn vào tay hay đùi thôi thì có thể lấy 30% cơ hội tử vong đấy, à tất nhiên là bất tử thì có thể giữ được tính mạng đấy, nó có thể xuyên qua áo chống đạn nữa. Mọi người cảm thấy hai phát súng bắn trực tiếp vào bụng anh ta thì có hậu quả gì không? Đạn của DE thế nào hả, trong bụng nhất định sẽ rất đáng sợ đấy, lát nữa mọi người có thể ngồi xuống mà nghiên cứu nó.”

Con mẹ nó đây là loại khỉ đột gì thế, giết người rồi mà còn cười toe toét giải thích súng này mạnh cỡ nào sao, dường như người anh ta giết không phải là người mà là một con côn trùng nào đó!

Chất lỏng khó ngửi từ ống quần hai người đang ông đang chảy xuống, có người trực tiếp quỳ xuống đất luôn, lúc này bọn họ mới cảm thấy tử thần gần mình cỡ nào, người trước mặt họ rõ ràng là tên sát thủ biến thái!

Bỗng nhiên có một loạt tiếng bước chân dồn dập ở cầu thang, những người đi lên là những cảnh sát cùng công an đặc biệt.

“Anh ta đã giết người!” Ông chủ cao gầy biết là mình đã được cứu, dùng tay chỉ Tống Dật Hàng nói lớn.

Không ngờ những người cảnh sát trực tiếp vật ngã ông chủ cao gầy cùng những người còn lại, còng tay lại.

“Các anh làm gì thế, kẻ sát nhân không bắt mà lại bắt dân thường sao! Các anh làm ở đâu, tôi với Trương Sở là bạn bè, các anh hiểu chưa!”

“Chúng tôi nhận được thông báo, nói có khủng bố ở khách sạn phóng hỏa giết người, cho nên điều động đặc công tới đây, đang trong quá trình bắt thì có người ý đồ đoạt súng nên bị đặc công đánh gục tại chỗ, đây là tự vệ chính đáng. Sếp Trương đang trên đường tới, chúng tôi sẽ báo cáo, tôi cũng chưa chắc Trương Sở sẽ nhận ra người bạn này đâu!” Đội trưởng cầm đầu đi đến chỗ ông chủ cao gầy nghiêm túc nói.

Rõ ràng lúc đó, ông chủ cao gầy trơ mắt nhìn Tống Dật Hàng đưa súng giao cho một tên đặc công, cũng không nói lời nào.

“Súng này cho vào quỹ ạ.” Người nọ cười với Tống Dật Hàng

Tống Dật Hàng cũng không để ý tới anh ta, ánh mắt rơi vào người Lương Cầm đang được cảnh sát cứu.

“Lương Cầm, em không sao chứ?” Tống Dật Hàng nhận Hứa Lương Cầm từ tay cảnh sát, lo lắng hỏi.

Hứa Lương Cầm nép vào ngực Tống Dật Hàng không nói, chỉ khóc lắc đầu, bởi vì đã hít khá nhiều khói, bây giờ cổ họng cô không thể nói được, đau đến mức không dám nói lớn.

“Nhớ cho cô ấy uống nhiều nước, thức ăn thanh đạm thôi.” Người nọ không để ý thái độ của Tống Dật Hàng, nhìn Hứa Lương Cầm rồi nói phương pháp phục hồi.

“Cám ơn.” Rốt cuộc Tống Dật Hàng nói cám ơn, nhưng cũng chỉ hai tiếng đó thôi.

“Giúp đỡ nhau là chuyện thường tình, không cần cảm ơn, nhanh chóng an ủi bạn gái của anh đi. Nhưng mà lần sau xe của anh nên chậm một chút, xe cảnh sát chúng tôi không đuổi kịp xe anh đâu, kéo dài thời gian quá.” Người nọ vỗ vỗ vai Tống Dật Hàng, cười cười đi xử lý chuyện khác.

“Đều tại em cả, bởi vì em nên mới hại bọn Lương Cầm!”

Nghe được âm thanh của Khương Doanh, Tống Dật Hàng đang nhìn Hứa Lương Cầm trong lòng ngẩng đầu lên, Khương Doanh lúc này đang đi tới, nhìn đôi mắt ngưỡng mộ với Tống Dật Hàng.

“Chuyện này đều do em cả, là em chưa biết rõ lai lịch nơi này, cũng bởi vì những tên lưu manh kia gây rối với em nên để bọn Lương Cầm chịu khổ theo, anh có thể trách em.”

Đầu tiên Tống Dật Hàng cúi đầu nhìn khuôn mặt bị hun khói của Hứa Lương Cầm, sau đó hôn lên trán cô rồi mới nói: “Nếu Lương Cầm thực sự xảy ra chuyện, cô cho là chỉ trách cô đơn giản thế thôi sao? Nhưng may không có chuyện gì cả, cũng chẳng phải vấn đề nên trách hay không, về sau cô đừng có gặp Lương Cầm nữa là được rồi, bằng không cô đừng nghĩ Khương gia nhà cô sống nổi!”

Hứa Lương Cầm kéo kéo áo Tống Dật Hàng, cản anh không được nặng lời với Khương Doanh.

Tống Dật Hàng ôm sát cô nhẹ giọng nói: “Chúng ta về nhà, em còn yếu thế không nên đi đứng.”

Hứa Lương Cầm gật đầu đồng ý, đúng là cô phải mất một thời gian dài nghỉ dưỡng.

Lúc đi Tống Dật Hàng có dặn đội trưởng đội cảnh sát chăm lo cho Ngô Thừa Long và Tô Hiểu Vũ, từ đầu đến cuối chẳng thèm liếc Khương Doanh tới một lần.

Trên mặt Khương Doanh ướt đẫm nước mắt, nhìn Tống Dật Hàng che chở cho Hứa Lương Cầm một cách tuyệt đối rồi ngồi vào xe thể thao lập tức rời đi đến tận lúc không nhìn thấy bóng dáng xe nữa đâu.

Tô Hiểu Vũ nói: “Đi thôi, chúng ta ngồi xe cảnh sát đi về.”

Khương Doanh không quan tâm tới Tô Hiểu Vũ, đi thẳng vào xe cảnh sát.

Tô Hiểu Vũ biết rằng từ hôm nay khả năng sẽ chẳng còn người bạn tên Khương Doanh nữa cho nên không để ý thái độ của cô nàng, chỉ đi theo Khương Doanh mà chẳng nói gì.

Trở về, Tống Dật Hàng tắm rửa cho Hứa Lương Cầm, cô ngoan ngoãn nằm trong lòng anh mà thiếp đi.

Tống Dật Hàng vỗ nhẹ lưng Hứa Lương Cầm rồi suy nghĩ hơn nửa ngày mới đi ngủ.

Những ngày tiếp theo, Tống Dật Hàng rất quan tâm cô, Hứa Lương Cầm vì thế phục hồi rất nhanh, tuy giọng nói có hơi khàn khàn nhưng dù sao có thể nói chuyện được.

“Tống Dật Hàng, sao anh biết em ở đó, lại còn có thể dự liệu được mà báo cảnh sát nữa.” Lúc hai người ăn cơm, rốt cục Hứa Lương Cầm hỏi chuyện mình đang thắc mắc.

Tống Dật Hàng gắp thức ăn vào bát Hứa Lương Cầm, sau đó để đũa xuống nhìn cô: “Lương Cầm, anh biết sớm muộn gì em cũng hỏi anh chuyện này, thật ra anh cũng suy nghĩ khá lâu, cuối cùng quyết định nói cho em biết tình hình cụ thể.”

“Cái gì mà tình hình cụ thể, anh mau nói đi.” Hứa Lương Cầm đầy bụng tò mò hỏi.

Tống Dật Hàng trầm ngâm một lúc lâu rồi nói: “ Vậy trước tiên nói đến bệnh của anh.”