Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào
Chương 46 - Tôi Cũng Là Thiên Sư?
(15-03,2019)

Trần Ngư cúp điện thoại, quay vào ngõ nhỏ, dưới ánh mắt chờ đợi của Hướng Nam và sắc ma nữ, nói “Tôi nhờ người mượn một món pháp khí (vũ khí có pháp thuật), chờ người ta đem đến, để tôi thử coi có chặt đứt được khóa xích hồn này không.”

Khóa xích hồn là do Thiên Sư dùng thuật pháp và linh lực của bản thân hóa thành, khóa lại hồn phách của ác ma, nói chính xác chính là sự đọ sức giữa linh khí và âm sát khí. Linh lực mạnh, xích khóa hồn tất nhiên là có thể khóa được hồn ma, nhưng trái lại, nếu âm sát khí mạnh thì sao?

Trần Ngư nghĩ sức mạnh của nguồn sát khí trên người anh Ba nhà mình có thể tương đương với nhà máy năng lượng nguyên tử, nhịn không được muốn cười to ba tiếng. Sao cô lại thông minh như vậy chứ, thật là giỏi quá đi à. Cái thanh kiếm đồng kia hấp thu sát khí trên người anh Ba nhiều như vậy, chặt khóa xích hồn này chắc chắn làkhông có vấn đề gì, ha ha …

“Vậy … vậy lúc nào mới có thể làm được?” Nữ sắc quả nôn nóng hỏi.

“Món pháp khí đó là di sản văn hóa khảo cổ, chắc là phải chờ mấy ngày nữa.” Lúc nãy,anh Ba đã đồng ý giúp cô mượn thanh kiếm đồng, nhưng mà vì nó là di sản văn hóa khảo cổ, lại bị giới huyền học mượn đi nghiên cứu, cho nên muốn mượn về phải tốn chút thời gian.

“Đợi mấy ngày cơ á, vậy nếu gã Thiên Sư kia lại đến thì sao?” Sắc ma nữ sợ hãi nói.

“không sao đâu, mấy ngày tới em mang Tiểu Khang tránh đi chỗ khác, anh ở đây mộtmình thì hắn ta không làm gì được anh đâu.” Hướng Nam nói.

“Làm sao có thể không có việc gì, bên cạnh hắn ta có Ma Vương đó.” sự việc lúc ban ngày, sắc ma nữ cũng nhìn thấy, Hướng Nam có thể đối phó với Kỳ Trường Minh nhưng không phải là đối thủ của con Ma Vương kia. Nếu Kỳ Trường Minh và Ma Vương đồng thời ra tay thì Hướng Nam chỉ sợ là lành ít dữ nhiều.

Tất nhiên là Hướng Nam cũng biết rõ điều này, nhưng ngoài cách đó ra cũng khôngcòn cách nào khác.

“không cần lo đâu.” Trần Ngư bỗng nhiên nói “Kỳ Trường Minh đang bị tạm giữ ở Sở cảnh sát phải năm sáu ngày, vậy cũng đủ cho tôi mượn được pháp khí rồi.”

“Tạm giữ??” Sắc ma nữ không thể tin hỏi “Chẳng lẽ … chuyện hắn ta sàm sỡ cô đã bị định tội rồi?”

“…” Sao mà nghe giống như cô thực sự bị sàm sỡ vậy trời, Trần Ngư nghe mà thấy nhức cả trứng.

==

Môn thi ngày mai là Tiếng anh, mặc dù kỹ năng nói của Trần Ngư không tốt lắm nhưng bài thi đại học môn tiếng anh Trần Ngư đã đạt 138/150 điểm, tuy không thể nóilà học siêu nhưng để qua được kỳ thứ nhất của đại học thì vẫn dư sức qua cầu.

Vì thế, sau khi về kí túc xá, Trần Ngư không còn phải thức khuya dậy sớm ôn tập nữa, mà rảnh rỗi lấy điện thoại lên trang web huyền học nhận nhiệm vụ mới.

Còn có hai tuần nghỉ đông nữa, đến lúc đó có thời gian rỗi cả ngày, nhất định phải thăng tài khoản lên cấp A trước khi kì nghỉ đông kết thúc, sau đó mới có thể nhận các nhiệm vụ cao cấp được.

“Tích tích”

“Tích tích”



Trần Ngư liếc nhìn nhiệm vụ trên trang web huyền học, âm báo tin nhắn trên điện thoại vang lên không ngừng. Hôm nay nhóm “Ma quỷ chớ hỏi” náo nhiệt quá vậy.

Trần Ngư ấn mở tin tức trên nhóm diễn đàn.

Hạt đậu ma: Nghe nói gì chưa? Nghe nói gì chưa? Có cương thi xuất hiện ở Đế Đô, mà lại còn là cương thi lớn ngàn năm.

Hạt hoàng liên: không thể nào, Đế Đô là vùng đất long mạch hội tụ, không thể có cương thi được.

Hòa thượng rượu thịt: Đúng đó, đúng đó. Với lại Trụ sở chính của huyền học (tổng bộ huyền học) ở Đế Đô mà, ba gia đình lớn của giới huyền học cũng ở Đế Đô, con cương thi nào không biết nghĩ mà dám chạy đến Đế Đô.

Hạt đậu ma: Nghe nói mới từ phần mộ nào đó chạy đến.

Hạt hoàng liên: anh nghe tin này ở đâu?

Hạt đậu ma: Chú tôi là người ở Đế Đô, ông ấy vừa gọi cho sư phụ của tôi, ông ấy nóichiều nay trên trời đã có sấm sét cảnh báo. Sấm sét giáng xuống, sẽ có yêu quái xuấthiện. Nhóm mình có đồng nghiệp nào ở Đế Đô không, xác nhận chút coi, có phải cũng nghe thấy sấm sét không?

Phong Hỏa đạo nhân: Tôi cũng nghe thấy.

Mưa bay tháng ba: Tôi cũng vậy.

Hạt hoàng liên: thật sao? Thực sự là có cương thi kinh động đến thiên giới xuất hiện ở Đế Đô thật hả?

Hòa thượng rượu thịt: A di nhờ phúc, vậy bần tăng phải đi mua vé tàu cao tốc liền, đến Đế Đô xem mới được.

Phong Hỏa đạo nhân: Khi sấm sét vang lên, la bàn của sư phụ tôi phát hiện nguồn âmkhí vô cùng lớn nhưng sau đó lại biến mất rất nhanh.

Mưa bay tháng ba: Đúng đó, lúc đó ông nội tôi còn muốn tính ra vị trí nhưng chưa kịpthì sấm sét không còn nữa, âm khí cũng chẳng thấy đâu.

Hạt hoàng liên: Chẳng lẽ con cương thi này có lí trí, biết thu liễm sát khí và âm khí của mình, ngụy trang thành người bình thường sinh hoạt với chúng ta.

Phong Hỏa đạo nhân: Cậu coi phim nhiều quá đó.

Chiều hôm nay? Sấm sét trên trời? Chẳng lẽ là do Hướng Nam với con Ma Vương kia? Trần Ngư nghĩ nghĩ rồi gõ câu hỏi: Có phải mọi người nói về tiếng sấm lúc khoảng hai giờ ba mươi chiều nay không?

Sở dĩ Trần Ngư biết chính xác thời gian như vậy, là bởi vì khi cô bắt đầu thi món Toán cao cấp là một giờ chiều, Trần Ngư làm bài hết hơn một tiếng đồng hồ, lại tính thêm thời gian chạy đến ngõ nhỏ, trừ trước trừ sau nên đoán khi có sấm sét vang lên là khoảng hai giờ ba mươi.

Mưa bay tháng ba: Đại thần, anh cũng nghe thấy hả?

Tôi muốn xây đường: Nếu đúng là lúc đó thì tôi không chỉ nghe thấy mà tôi còn tận mắt chứng kiến.

Hạt đậu ma: Má!

Hạt hoàng liên: Trâu bò!

Hòa thượng rượu thịt: Thế mà anh vẫn còn sống?

Phong Hỏa đạo nhân: …

Mưa bay tháng ba: Đại thần, anh có mặt ở hiện trường luôn sao? anh nhìn thấy con cương thi rồi?

Trần Ngư bác bỏ tin đồn: không phải là cương thi. Chỉ là hai con ác ma đánh nhau, lúc đó âm khí hơi nặng một chút dẫn đến trên trời cảnh báo mà thôi.

Mưa bay tháng ba: Ác ma gì mà có đạo hạnh trâu bò thế?

Tôi muốn xây đường: một con ma tu tu luyện được sáu trăm năm và một con Ma Vương.

Hạt đậu ma: Má!

Hạt hoàng liên: Trâu bò!

Hòa thượng rượu thịt: Ma Vương nhìn như thế nào?

Tôi muốn xây đường: Cũng giống hồn ma bình thường, nhiều hơn hai cái sừng trêntrán mà thôi.

Mưa bay tháng ba: Thế tại sao sau đó sát khí lại hoàn toàn biến mất?

Trần Ngư trầm ngâm một lát, gõ xuống mấy chữ vô cùng vi diệu: Vì tôi.

không phải vì cô sao? Nếu không phải cô thông minh, một phát đạp vỡ bài vị của Ma Vương, thì sao Ma Vương có thể đột nhiên biến mất như vậy chứ?

Trong nhóm xuất hiện một loạt dấu chấm thể hiện sự im lặng tuyệt đối, tất nhiên là mọi người không tin lời nói của Trần Ngư.

Ý nghĩ của bọn họ rất đơn giản, nhóm “Ma quỷ chớ hỏi” là nơi tụ tập các Thiên Sư có tu vi không cao, không thể tiếp nhận các nhiệm vụ cao cấp trong trang web huyền học. Thiên Sư có thể thu thập được Ma Vương còn cần phải lăn lộn trong nhóm nhỏ bé này sao? Cho nên, giải thích duy nhất được mọi người đương nhiên thừa nhận là Trần Ngư đang nói khoác.

Duy chỉ có ‘Mưa bay tháng ba’ nhắn tin riêng cho Trần Ngư: Đại thần, tôi tin anh.

Trần Ngư cười cười, cô không quan tâm người khác có tin mình hay không, có tiền trong tay mới là chân lý a. Thấy thời gian không còn sớm, Trần Ngư tắt điện thoại, đingủ thôi.

==

Ba ngày sau, Mao đại sư cầm thanh kiếm đồng đến biệt thự nhà họ Lâu.

Mao đại sư được Hà Thất đón vào nhà, Lâu Minh đã đợi trong phòng khách, khi Mao đại sư vừa vào cửa, ánh mắt anh đã tập trung nhìn vào hộp gỗ đen như mun trên tay Mao đại sư.

“Thế nào, cậu vẫn có cảm ứng?” Mao đại sư nhớ, Lâu Minh đã nói anh có một cảm giác thân thiết không rõ với thanh kiếm đồng.

“Vâng.” Vẻ mặt Lâu Minh phức tạp gật đầu.

Mao đại sư cầm hộp gỗ đứng cách Lâu Minh ba mét hỏi “So với hôm đó thì hôm nay có khác biệt gì không?”

“Càng quen thuộc hơn.” Lâu Minh cười khổ nói, cảm giác thân thiết này quá mức chân thực, chân thực đến mức anh cảm thấy thanh kiếm này như một phần thân thể anh, làm anh muốn chạm vào nó, nhưng nếu chạm vào nó anh lại sợ sát khí trong cơ thểanh lại …

Cái cảm giác muốn chiếm được một vật gì đó, đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được.

“Sát khí trong người cậu thế nào?” Mao đại sư lại hỏi.

“không có ảnh hưởng.” Lâu Minh lắc đầu nói “Lần trước cũng như thế, mặc dù tôi cảm nhận được cảm giác thân thiết, nhưng trước khi chạm tay vào thanh kiếm, sát khí của cơ thể tôi vẫn bình thường.

“Trong giới huyền học, nếu một Thiên Sư nảy sinh cảm giác thân thiết với một pháp khí và pháp khí đó cũng đồng thời có cảm ứng tương tự, có chính là pháp khí này đãcó linh hồn, đã nhận chủ.” Bỗng nhiên Mao đại sư nói.

“Ông nói là …” Lâu Minh kinh ngạc ngước mắt.

“Tám chín phần thanh kiếm này thuộc về cậu.” Mao đại sư nói như vậy cũng khôngchính xác, tối thiểu không phải là Lâu Minh của hiện tại.

Lâu Minh sửng sốt một lát, rồi hỏi “Đội khảo cổ bên Nam Lĩnh có kết quả chưa?”

“Vẫn chưa có.” Mao đại sư lắc đầu.

Lâu Minh nao nao, anh nhớ lại, hôm đó Mao đại sư đã phân tích hai khả năng, nếu thanh kiếm đồng này đúng là của anh, vậy thì …

“Vậy ông cảm thấy tôi là Thiên Sư hay cương thi?” Là cương thi sát nghiệt đầy người hay là Thiên Sư vì dân trừ hại?

“Cương thi thì không có cách nào chuyển thế đầu thai.” Mao đại sư nói.

“Vậy … Tôi là Thiên Sư?” Lâu Minh không thể tin.

“Rất có thể.” Mao đại sư nhìn ánh mắt bỗng sáng lên của Lâu Minh, bỗng nhiên trong lòng cảm thấy chua xót.

Mặc dù Lâu Minh luôn nói anh không để ý, không thèm để ý tại sao từ khi sinh ra đãmang theo một thân sát khí trong người, nhưng Mao đại sư biết, sâu trong nội tâm củaanh gần như đã chấp nhận kiếp trước của mình là một tội nhân chuyên gây ra cái ác cho người dân.

Bây giờ có suy đoán mới, tuy chưa thể cải biến tình trạng sát khí trong cơ thể Lâu Minh, nhưng ít nhất về mặt tâm lý, có thể làm Lâu Minh cảm giác nhẹ nhõm hơn.

“Tôi là Thiên Sư?” Giống như Mao đại sư, giống như Trần Ngư? Nghĩ đến đây Lâu Minh cảm thấy thật vui vẻ.

Mao đại sư mỉm cười, đem hộp gỗ trong tay đặt lên bàn trà, rồi ngồi xuống ghế sô pha, hỏi “Người mượn thanh kiếm đồng là Trần tiểu hữu (bạn nhỏ Trần) sao?”

“Vâng.” Hôm đó, khi Trần Ngư hỏi Lâu Minh mượn thanh kiếm đồng, Lâu Minh lập tức liên hệ với Mao đại sư, nhưng anh chỉ nói anh cần dùng mà không nói là mượn cho người khác.

Dù sao thanh kiếm đồng này là di sản văn hóa khảo cổ lại là pháp khí của huyền học cổ đại, người bình thường làm sao có thể thấy được huống chi là còn mượn dùng.

“Cậu …” Mao đại sư nhìn Lâu Minh, muốn nói gì đó nhưng rồi ngừng lại.

“Sao vậy ạ?”

“không có gì.” Mao đại sư thu hồi ánh mắt, cười sâu xa nói với Lâu Minh “Chẳng qua là tôi cảm thấy, cậu rất thích Trần tiểu hữu.”

“Vâng, đúng vậy.” Nhớ đến Trần Ngư, vẻ mặt Lâu Minh trở nên dịu dàng hơn nhiều.

Mao đại sư giật mình, tay cầm chén trà cứng đờ.

“Tuy cô nhóc đó bắng nha bắng nhắng như là trẻ con nhưng mà rất hiền lành, còn rất đáng yêu nữa.” Lâu Minh nói.

thì ra là thế, làm ông hết hồn à, sợ bóng sợ gió một hồi, Mao đại sư nâng chén trà lên, uống một ngụm ‘Thiết Quan âm’ xoa dịu tâm tình của mình.

Suýt chút nữa thì ông tưởng Lâu Minh đã bước vào con đường tình ái.

“Trần tiểu hữu muốn mượn bao lâu?”

“Thi Thi nói khoảng hai giờ là đủ.”

“Vậy cũng được.” Mao đại sư nói “Vậy tôi ở đây chờ hai giờ, cậu cho người mang thanh kiếm cho Trần tiểu hữu đi.”

“Hai giờ chỉ sợ không kịp.”

“Tại sao? Lúc nãy cậu nói là cô bé đó muốn mượn trong hai giờ mà.” Vừa mới nóixong, không có khả năng là ông nghe nhầm chứ.

Lâu Minh cười giải thích “Thời gian này, đại học Đế Đô đang tổ chức thi hết học kì, giờ này có thể Thi Thi còn đang phải thi, nên …”

“Được rồi, được rồi, cậu cứ cho người mang đi đi, tôi chờ thêm một chút cũng được.”thật là, lo lắng quá chu đáo rồi, Mao đại sư lại đưa ra yêu cầu “Nhưng cậu phải đánh cờ với tôi đó nhé.”

“Rất hân hạnh.”

Hà Thất lấy bàn cờ ra, chuẩn bị thêm nước trà và điểm tâm, mới cầm hộp gỗ đựng thanh kiếm đi ra ngoài. Ngoài cổng đang đứng chờ chính là người nghe nói Trần Ngư lại muốn đi trừ ma nên xung phong nhận việc – Điền Phi.

Điền Phi mang theo kiếm đồng lái xe đến đại học Đế Đô, rồi chờ cho Trần Ngư thi xong ra khỏi trường.

“Có thanh kiếm đồng rồi ạ?” Trần Ngư hỏi.

“Có rồi.” Điền Phi nghiêng người để Trần Ngư nhìn thấy hộp gỗ đựng kiếm đang để bên ghế lái phụ.

“đi thôi!” Trần Ngư mở cửa phía sau ngồi xuống.

Ngõ nhỏ cách đại học Đế Đô không xa, đi bộ khoảng mười mấy phút, Điền Phi lái xethì mất ba phút là đến.

Trần Ngư xuống xe đi về phía ngõ nhỏ, Điền Phi ôm hộp gỗ đi sát phía sau, trong lòng có chút kích động nho nhỏ, có hồn ma tu sáu trăm năm bị khóa ở ngõ nhỏ này sao?

“Hướng Nam?” Trần Ngư đưa tay gõ nhẹ lên vách tường.

Theo động tác gõ của Trần Ngư, ba hồn ma từ vách tường chui ra.

Ngay lập tức Điền Phi cảm thấy luồng không khí lạnh, mặc dù Đế Đô vào mùa đông rất lạnh, nhưng cái lạnh âm u này vẫn có chút khác biệt. Điền Phi không tự chủ được mà ôm sát hộp gỗ vào người, yên lặng dịch đến sát Trần Ngư hơn một chút.

Mặc dù rất tò mò nhưng anh ta vẫn cảm thấy có chút sợ hãi, làm sao đây.

“Trần Thiên Sư, ngài đã mượn được pháp khí rồi?” Sắc ma nữ ngạc nhiên hỏi.

Mặc dù Hướng Nam không nói chuyện nhưng sự kích động trong ánh mắt không hề che giấu.

“Mượn được rồi, cậu đem khóa xích hồn ra đây, tôi chém thử xem.” Trần Ngư nhìn Hướng Nam nói.

Chém đứt sớm chút nào, nhận đồ cổ sớm chút nấy, nhân tiện có trợ lý Điền lái xe đến đây nhờ anh ấy mang về luôn.

“Được.” Hướng Nam ra hiệu cho sắc ma nữ và Tiểu Khang tránh ra một chút, lúc này phát tán ác khí trong cơ thể mình ra bên ngoài, khi ác khí đạt đến một mức độ nhất định thì xích sắt khóa hồn thể Hướng Nam hiện ra trước mặt Trần Ngư một lần nữa.

“Đưa kiếm cho tôi!”

“A!? Được!” Điền Phi giật nảy mình, mặc dù cậu ta biết Trần Ngư là Thiên Sư, có thể nhìn thấy ma, nhưng thấy cô nói chuyện với không khí trước mắt, cái cảm giác này nóinhư thế nào đây? Vẫn có chút nổi da gà.

Điền Phi mở hộp gỗ để lộ thanh kiếm đồng, Trần Ngư đưa tay muốn cầm.

“Vù vù!”

“Á!” Trần Ngư bị đau, nhanh chóng rụt tay lại. Trong khoảng khắc Trần Ngư chạm vào thanh kiếm đồng, nãy giờ vẫn nằm bất động trong hộp gỗ, thanh kiếm chợt chấn động. Lưỡi kiếm sắc bén dứng thẳng, xoẹt qua ngón tay của Trần Ngư, làm cô chảy máu. Đây là do Trần Ngư phản ứng nhanh, không thì ngón tay cô khó lòng giữ được.

Thanh kiếm này có ý đối địch với cô?? Trong đầu Trần Ngư bỗng nảy ra ý nghĩ này.

“Tiểu thư Trần Ngư, cô không sao chứ?” Điền Phi thấy Trần Ngư bị thương thì lo lắng hỏi.

“không sao, không cẩn thận bị chạm vào một chút.” Trần Ngư lắc đầu, nhìn thanh kiếm đồng, do dự không biết phải làm sao.

Thanh kiếm đồng này không cho cô đụng vào nó, vậy làm sao mà cầm nó chém đứt khóa xích hồn đây?

“Trần Thiên sư, cô không bị làm sao thật chứ?” Điền Phi nhìn thấy chỉ là Trần Ngưkhông cẩn thận bị thanh kiếm đồng quẹt vào làm bị thương, còn Hướng Nam nhìn thấy là thanh kiếm đồng bỗng nhiên tỏa ra sát khí màu đỏ, rõ ràng là thanh kiếm này khôngnguyện ý cho vị Thiên Sư trước mắt này chạm vào nó.

“không sao!” Trần Ngư lại lắc đầu lần nữa.

Đúng như lời Trần Ngư nói, sát khí màu đỏ phóng ra làm bị thương đầu ngón tay của Trần Ngư một chút rồi tan đi, không tạo bất cứ tổn thương nào cho Trần Ngư.

Sát khí không có cách nào làm tổn thương đối phương thì tại sao lại muốn tấn công đối phương, thật là mâu thuẫn, trong lòng Hướng Nam hiện lên chút khó hiểu.

Sắc ma nữ thấy Trần Ngư bỗng nhiên dừng lại, không lấy pháp khí ra nữa mà đứng ngẩn một chỗ, tưởng là có chuyện gì xảy ra, đang định lên tiếng hỏi thì bị Hướng Nam dùng ánh mắt ngăn lại.

Trần Ngư đứng tại chỗ suy tư một hồi lâu, cuối cùng ánh mắt dời khỏi thanh kiếm đồng, cô quay người đi đến sau lưng Hướng Nam, đưa tay giữ lấy sợ dây xích khóa tay phải Hướng Nam, rồi nhìn Điền Phi nói “Trợ lý Điền, anh giúp tôi một việc đượckhông?”

“Tiểu thư Trần Ngư, cô cần giúp đỡ gì cứ nói.” Điền Phi ôm hộp gỗ đi đến.

“anh lấy thanh kiếm đồng ra.” Trần Ngư nói.

Điền Phi lấy thanh kiếm đồng ra, định đưa cho Trần Ngư.

Trần Ngư nhìn thanh kiếm trong tay Điền Phi không có chút gì khác thường. Mặc dù côđã đoán từ trước là thanh kiếm này có ý đối địch nên mới tấn công cô, nhưng khi tận mắt xác nhận thì không nhịn được mà trong lòng có chút buồn bực. Vì sao thanh kiếm này lại chán ghét cô như vậy, chẳng lẽ do hôm đó cô dùng la bàn đánh nó?

“anh cầm đi, không cần đưa cho tôi.”

“Vâng.” Mặc dù không hiểu lắm nhưng Điền Phi vẫn làm theo.

Trần Ngư đưa tay còn lại cầm đầu kia của khóa xích hồn, hai tay dùng sức kéo căng sợi dây xích ra, sau đó hỏi “Ở giữa hai tay tôi có một đoạn dây xích, anh có cảm giác được không?”

Điền Phi nhìn qua, chẳng thấy gì cả, càng không cảm giác được bất cứ thứ gì, thế là yên lặng lắc đầu.

“không nhìn thấy cũng không sao, chỉ cần anh biết vị trí của xích sắt là được.”

Ở giữa hai tay chính là đoạn xích sắt, vị trí không khó hình dung, Điền Phi gật đầu.

“Chút nữa tôi sẽ để anh chém, anh dùng thanh kiếm đồng này chém đứt sợi xích giữa hai ray tôi nha.”

“Được.” Điền Phi giơ tay lên, để thanh kiếm đồng ở vị trí trên cao giữa hai tay Trần Ngư.

Điền Phi không phải là Thiên Sư nên cậu ta không thể phát huy được năng lực vốn có của kiếm đồng, mà Trần Ngư lại không thể chạm vào thanh kiếm. Theo lý thuyết thìlúc này cô nên tìm một Thiên Sư khác để giúp đỡ nhưng sao Trần Ngư có thể trơ mắt nhìn đồ cổ sắp vào tay mình lại rơi vào tay người khác được chứ!

Thế là Trần Ngư suy nghĩ thật lâu, nghĩ ra biện pháp vô cùng tuyệt diệu này. Nếu thựcsự là thanh kiếm này có địch ý với cô, lúc cảm nhận được hơi thở của cô sẽ tự động tấn công, giống như là lúc nãy, vậy thì …

“Chém!” Trần Ngư truyền linh lực của mình vào khóa xích hồn.

Điền Phi giơ tay chém xuống.

“Keng!” Chỉ cần chạm nhẹ một cái, sát khí màu đỏ chợt lóe lên, sợi xích sắt to bằng cổ tay trong nháy mắt bị chém rơi xuống đất.

“Thành công rồi!” Trần Ngư hưng phấn kêu to “Tôi biết sát khí của anh Ba là vô địch mà, ha ha …”

Điền Phi cầm thanh kiếm đồng, kinh ngạc nhìn xuống mặt đất, mặc dù ở đó chẳng có gì, nhưng cú chém lúc nãy gặp lực cản để Điền Phi biết, ở đó chắc chắn có gì đó, chỉ làanh ta không nhìn thấy mà thôi.

Hướng Nam không ngờ rằng sợi dây xích đã khóa mình sáu trăm năm có thể bị chặt đứt như vậy, trong chốc lát, ánh mắt phức tạp và trong lòng chấn động vô cùng.

“Hướng Nam!” Sắc ma nữ kích động chạy đến ôm Hướng Nam.

“anh!” Tiểu Khang cũng chạy đến tham gia náo nhiệt.

“Tôi nói này, có thể để cho tôi chém nốt ba sợi xích còn lại, rồi mọi người giao đồ cổ cho tôi, sau đó các người hãy cùng nhau chúc mừng, được không?”

Sắc ma nữ lúng túng cười cười, đưa Tiểu Khang đi ra đứng bên cạnh, không làm ảnh hưởng đến Trần Ngư nữa.

Trần Ngư và Điền Phi tiếp tục phối hợp, dựa theo phương pháp lúc nãy, ba sợi khóa xích hồn còn lại dễ dàng được giải quyết nhanh gọn.

Khi toàn bộ khóa xích giam giữ hồn thể của mình sáu trăm năm, Hướng Nam còn chưa kịp cảm thụ không khí của tự do thì chợt nghe Trần Ngư nói “À, … tôi còn phải về trường ôn tập tiếp đây, chiều nay còn có môn thi nữa, cậu kết toán hợp đồng cho tôiđi.”

Lời cảm kích của Hướng Nam vừa tới miệng, lại miễn cưỡng nuốt xuống, cậu ta nhìn chăm chú Trần Ngư, sau đó quay người đi vào góc tường nào đó.

Điền Phi đem thanh kiếm cất vào hộp gỗ, lúc ngẩng đầu lên thì chứng kiến một màn vô cùng thần kỳ.

rõ ràng là góc tường kia chẳng có thứ gì, vậy mà trong năm phút ngắn ngủi, đã xuấthiện mười mấy, hai mươi món đồ cổ lớn nhỏ.

Mấy thứ này … ở đâu ra vậy?

“Chuyển ra hết chưa?” Điền Phi thấy Trần Ngư nhìn vào khoảng không hỏi.

“Ở đây hết rồi.” Hồn ma bình thường không thể đụng vào đồ vật thật, nhưng Hướng Nam không giống. Cậu ta là ma tu sáu trăm năm tu luyện, chỉ cần cậu ta nghĩ, cậu ta có thể dùng tay không lật đổ một chiếc xe buýt.

Phần mộ của Hướng Nam ngay ở bên dưới ngõ hẻm, ở một nơi rất rất sâu, sâu đến mức khi Đế Đô xây dựng hệ thống tàu điện ngầm, đào xuống dưới lòng đất cũngkhông thể phát hiện được. Nếu không phải Hướng Nam tự mình đưa ra những món đồ cổ này, chắc chắn là chẳng có người bình thường nào có thể tìm ra chúng.

Trần Ngư thấy dưới đất chất đầy bình sứ, đồ ngọc thì mặt mày hớn hở, quay đầu nhìn Điền Phi nói “Trợ lý Điền, ở đây đều là đồ cổ sáu trăm năm, anh xem có thích món nàokhông thì chọn một cái đi.”

“A? Cho tôi?” Điền Phi nghi ngờ hỏi lại.

“Đúng vậy, nếu không nhờ sự giúp đỡ của anh thì tôi không thể dễ dàng chặt đứt xích khóa hồn được, nên tôi cho anh một món, cứ chọn thoải mái đi, đừng khách sáo!” Trần Ngư rộng rãi nói.

“Cái này … quá quý rồi.” Điền Phi chột dạ nói, đồ cổ sáu trăm năm đó, vậy là bao nhiêu tiền chứ, cả cuộc đời binh nghiệp của cậu ta chắc cũng không kiếm được bằng.

“không sao đâu, chỗ này có nhiều mà.” Trần Ngư thấy Điền Phi chậm chạp khôngchọn, thế là tùy tiện chọn một chiếc bình sứ Thanh Hoa ở giữa đưa cho Điền Phi “Vậy cái này nha, cho anh cái này.”

==

Vì Trần Ngư còn về trường đại học tiếp tục thi nên tất cả đồ cổ Điền Phi đều cho lên xe chở về biệt thự nhà họ Lâu.

Khi Điền Phi đứng trước mặt Lâu Minh, tay trái cầm hộp đựng kiếm đồng, tay phải cầm bình sứ Thanh Hoa, vẻ mặt ngây ngốc. Lâu Minh thấy thế, hỏi “Cậu sao thế?”

“Tam thiếu.” Điền Phi lắp bắp “Tiểu thư Trần Ngư … tặng đồ cổ cho tôi …”

cô nhóc tham tiền đó mà lại rộng rãi như vậy? Lâu Minh hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn nói“cô ấy cho cậu thì cậu cầm đi.”

“Đồ cổ gì vậy, tôi xem một chút.” Mao đại sư là người yêu thích đồ cổ, tiến lại gần xem xét bình sứ Thanh Hoa mà Điền Phi đang cầm “Là bình sứ này hả? Nhìn nước men này chắc là phải có niên đại khoảng một ngàn năm rồi, mà sứ Thanh Hoa rất hiếm, món này có giá ít nhất là ba mươi triệu.”

Ba mươi triệu? Điền Phi buông tay.

Cũng may Hà Thất đứng bên nhanh tay lẹ mắt, trước khi bình sứ tiếp đất, kịp thời đỡ được, cả người toát mồ hôi lạnh, mắng “Cậu muốn chết à, ba mươi triệu đó!”

anh em, vừa rồi suýt nữa thì tôi ném đi ba mươi triệu, số tôi vẫn còn may quá.

Tác giả có lời muốn nói

Điền Phi ôm bình sứ trị giá ba mươi triệu về kí túc xá.

Nhóm trợ lý thấy việc chưa từng có này, từ đó việc cùng Trần Ngư ra ngoài trừ ma trở thành công việc vô cùng có giá trị.
Top