Vĩnh Hằng Trấn Thủ Nhân
Chương 286 - Excalibur Vs Ionioi Hetairoi:
(15-03,2019)

Đồi Camlann,trong những cơn ác mông dai dẳng của Vua Hiệp Sĩ...

Bầu trời xế chiều đỏ rực như máu. Dưới đất, trước mắt cô cũng đỏ một màu máu.

Những xác chết đang nằm la liệt trên nền đất là những người từng tin tưởng và phò trợ cho nhà vua trẻ tuổi, là những người đã hi sinh cho khúc ca khải hoàn của cô.

Mầm mống bất hòa được manh nha từ những kẻ phản bội đã chia rẽ họ làm hai thế lực. Mỗi phe xem bên còn lại như kẻ thù, và họ đã ngã xuống trên chiến trường này, chiến trường cuối cùng của Vua Arthur, chân đồi Camlann.

Để thay đổi kết cục này, cô đã hiến dâng linh hồn mình sau khi chết cho Thế Giới, và bắt đầu cuộc tìm kiếm cho một phép màu.

Nói cách khác, cô không phải một Anh Linh thực thụ. Một Anh Linh thực thụ là một dạng dữ liệu được Chén Thánh sao chép và đặt lại trên Anh Linh Tọa, tuy nhiên, đối với Vua Arthur, cô là một "chính cô trước khi chết" khác, liên tục được triệu hồi vô số lần để đạt được Chén Thánh. Đối với cô, thời gian đã ngừng trôi vào khoảnh khắc đó trên đồi Camlann.

Nếu cô ta - bằng một cách nào đó, đạt được thứ cô ta đã thỏa thuận với thế giới, Chén Thánh, cô ta có thể sẽ trở thành một Anh Linh chính thức, và trở thành một Thủ Hộ Giả của thế giới. Cho tới ngày đó, cô ta vẫn sẽ luôn là một kẻ bị mắc kẹt giữa sự sống và cái chết.

"Thỏa thuận với thế giới à?"

Iskandar ngẩng đầu nhìn trời, lắc đầu:

"Ta đã những tưởng cô chỉ đơn giản hối tiếc khi đã ở trên Anh Linh Tọa. Xem ra ta đã nhầm. Cô đã hối tiếc ngay trong cuộc sống của chính mình."

Iskandar hoàn toàn chẳng hề cảm thấy thương cảm cho Saber, kẻ mãi mãi sống trong ngày cuối cùng của mình. Ngược lại, ông chỉ cảm giác được sự giận dữ.

Từ bỏ ước mơ, phủ định vương đạo của chính mình là một chuyện. Nhưng, kể cả khi vẫn đang chiến đấu với những người bằng hữu, những người lính nơi sa trường, những hiệp sĩ luôn coi nàng là đồng đội, nàng vẫn mong muốn một "phép màu".

Đây đơn giản là tột cùng của sự sỉ nhục đến cho tất cả những hiệp sĩ từng kề vai sát cánh với nàng.

"Bảo Khí."

Ông giơ lên thanh gươm của mình, hét lớn:

"Ionioi Hetairoi!!"

Lập tức, xung quanh ông, cát sa mạc bắt đầu điên loạn xuất hiện xung quanh. Luồng gió nóng của hoang mạc phả thẳng vào mặt tất cả những người đang ở tại đây. Francois Prelati hét toáng:

"Này... hai người muốn đấu nhau thì đâu cần phải lôi tôi vào.. ối."

Cậu ta hét lên khi Thần Uy Xa Luân của Vua Chinh Phục chợt bùng nổ trong khi một tia chớp giáng xuống từ trời cao. Không khác gì tác dụng của Bùng Nổ Ma Lực của Saber, toàn bộ cỗ Thần Uy Xa Luân bắt đầu bao phủ bởi hằng hà sa số tia chớp.

Khi những tia chớp lan tới những con bò thần, chúng lập tức bừng sáng. Từng đường cơ bắp đã vô cùng hoàn mỹ nở rộ ra thêm nữa, cặp sừng của chúng phát sáng lên như bóng đèn, đôi mắt chúng hóa thành một luồng điện.

Thỏa mãn khi cuối cùng trở lại hình dáng của chúng, những con bò thần đã được hiến cho Thần Zeus này rống lên, âm thanh khi chúng rống vang lên khắp toàn bộ hoang mạc xung quanh. Francois Prelati nhanh chóng lui ra mười mấy mét, xoa xoa ngực:

"Ối, sợ chết khiếp tui rồi... ỐI MA!! À quên mất, nói về ma thì mình cũng là một dạng ma cỏ mà nhỉ?"

Anh giật mình khi xung quanh mình đều xuất hiện vô số người, những người này xuất hiện ở dạng bán trong suốt, rồi từ từ hóa thành thực thể. Tất cả bọn họ - anh nhận ra - đều vô cùng hùng mạnh. Từng người trong số đó đều tỏa ra Linh Cơ dồi dào vô cùng.

Toàn bộ đều là Anh Linh.

Đội Quân Đế Vương đã xuất hiện. Họ xuất hiện bao quanh lấy Saber và Rider Iskandar thành một vòng tròn khép kín. Tuy nhiên không một ai cử động, vòng tròn hoàn hảo với bán kinh chừng trăm mét.

"RIDER!!!"

Đợt nhiên, từ đằng sau ghế ngồi của Iskandar, một cậu nhóc khoảng 18-20 tuổi nhỏm dậy, hét toáng lên:

"Ông làm gì vậy? Không phải ông nói là chỉ còn dùng được Ionioi Hetairoi một lần nữa à?"

"Ừm. Master à, ta cũng phải nói cho ra lẽ."

Iskandar xoa cằm, nói:

"Ta từ bỏ Chén Thánh. Dạy dỗ cô bé nhỏ này một bài học thậm chí còn quan trọng hơn cả Chén Thánh đối với ta. Giờ thì, ta nghĩ chắc là cậu vẫn có thể ngăn cản ta bằng một Lệnh Chú nhỉ? Hoặc là buộc ta ra lệnh cho Đội Quân để đánh bại Saber?"

“Tại sao ông muốn… hành động vô trách nhiệm như vậy? Ông muốn đánh bại Saber thế sao?”

Anh nhìn vào vòng tròn hoàn hảo trước mặt. Saber ở một bên, và Iskandar ở một bên. Vua Chinh Phục không hề sử dụng lợi thế quân đoàn một vạn binh lính để đối đầu với nàng, ngược lại, ông lại muốn chiến đấu với nàng trong một cuộc chiến một chọi một.

“Chính bởi nó là hành động vô trách nhiệm, thế đấy.”

Iskandar cười:

“Trên chiến trường, cô ta chính là một vì tinh tú chốn trần gian. Thay vì để mặc cô ta diễn trò hề về việc có thực sự là một vị vua lý tưởng hay không, tốt hơn là ban cho cô ta ánh hào quang thực thụ với tư cách thuộc hạ của ta.”

Vị vua chuyên quyền này đã đánh bại vô số quý tộc và tướng lĩnh. Thờ ơ trước sức mạnh và của cải của họ, ông ta có được ‘linh hồn’.

Chính bởi lý do này, người đời gọi ông là Vua Chinh Phục.

Không giết chết, cũng không khinh thường, ông khuất phục một kẻ thù với đầy đủ năng lực của hắn- đây chính là điều ông cho là chiến thắng đích thực.

“… Thôi bỏ đi, Rider. Nếu ông có thể thắng bằng cách của mình thì cũng không sao cả.”

Waver đã bỏ cuộc, bực bội thở hắt ra, cậu buông một câu.

"Dừng lại đã, Vua Chinh Phục!"

Tuy nhiên, lúc này Saber lại lạnh lùng nhìn về phía Iskandar, nàng hỏi:

"Ông đang chế giễu ta ư? Ông triệu hồi đội quân hùng mạnh nhất của mình lên, chỉ để trưng lên cho đẹp xung quanh hai ta, ông còn định sỉ nhục ta đến chừng nào nữa?"

"...."

Iskandar sững sờ, ngay sau đó ông phá ra cười:

"HAY! Đó mới là một chiến binh đích thực. Cô có thể không phải là một vị vua tốt, nhưng lại là một hiệp sĩ chân chính."

“Hãy tập hợp, hỡi những người anh em của ta! Đêm nay, chúng ta sẽ ghi dấu hình ảnh uy nghi của mình vào huyền thoại vĩ đại nhất!”

Lập tức, toàn bộ binh đoàn vạn binh bắt đầu mờ dần, nhưng họ không biến mất mà chỉ đơn giản biến trở về dạng linh thể. Ngay sau đó, một vạn binh lính xuất hiện ngay phía sau lưng của Vị Vua Chinh Phục, toàn bộ mặt đối mặt đối với chỉ một địch thủ duy nhất - Vua Hiệp Sĩ.

"Trước tiên thì, nhóc..."

Iskandar lần đầu tiên đưa tay ra sau, nắm lấy Master của mình đặt lại tại trên mặt đất, sau đó, ông vung kiếm chĩa thẳng về phía Saber..

Vua Hiệp Sĩ lui lại phía sau, kéo dãn khoảng cách đối với Ionioi Hetairoi, đội quân Đế Vương đã tập hợp đầy đủ. Đối đầu với một người, nàng nắm chắc phần thắng. Đối đầu với mười người cũng chẳng khác biệt là bao. Tuy nhiên nếu đối đầu với một trăm người, nàng có thể sẽ kiệt lực trước.

Vậy còn một ngàn người?

Một vạn người?

Cơ may duy nhất, cơ hội duy nhất để nàng chiến thắng chính là...

“A-lalalalaie!”

Những tinh hoa sáng ngời của đội kỵ binh đã từng chia sẻ mối liên kết với vị chúa của mình, vị Vua Chinh Phục, cho phép họ vượt qua cả sự chia tách cuộc sống của thế giới bên kia. Không một nơi nào trên chiến trường đã thăng hoa vào cõi vĩnh hằng của họ là không thể hiện thực hóa cả.

Nếu như vị Vua Chinh Phục muốn thiết lập lại sự thống trị, những hầu cận của ông sẽ tức tốc đến bên cho dù ông có ở đâu. Đó là niềm tự hào khi được sát cánh bên nhà vua, là niềm vui thích chiến trận, của dòng máu nóng đang sục sôi trong họ.

Đội quân Đế Vương, kỵ binh lẫn bộ binh đều hò vang tiếng kêu rầm trời.

"Tiến lên, các anh em. Kẻ thù của chúng ta là Vua Hiệp Sĩ, kẻ mạnh mẽ ngang một vạn quân, một đối thủ xứng đáng. Hãy cho Anh Linh kia chứng kiến con đường của một vị vua chân chính."

Mặt đất bắt đầu rung chuyển khi Rider vung thanh kiếm Celtic chĩa về phía Saber, cùng lúc đó, một vạn binh lính bắt đầu xông lên trước, gươm giáo đầy đủ. Những con tuấn mã phi nước đại lao lên, bầy voi với binh giáp sáng ngời bao phủ toàn thân rống lên tiếng gầm chiến trận, thẳng tiến về phía Vua Hiệp Sĩ.

Cùng lúc này, hai con bò thần cũng rống lên, lao về phía trước trong tiếng hét của Iskandar:

"Ánh hào quang ở bên kia thế giới––– Chinh phạt! Bá Quyền Giày Xéo Xa Xưa!!"

To Philotimo - Via Expugnatio!

Khi tên thật được xướng lên, cỗ chiến xa bị đôi bò thần cuốn đi đột ngột bùng ra những tia sấm sét.

Nhìn thấy đối thủ lao tới, Vua Hiệp Sĩ cũng gấp gáp đặt thanh kiếm của mình dưới sự bảo vệ của áp suất không khí.

Khuấy động lên một trận bão lốc, ánh sáng hoàng kim toả chiếu rực rỡ như thể phô trương vương đạo của vị hiệp sĩ, ma lực liên tục cuộn xoáy.

“AAAALaLaLaLaLaie!!”

Hoà cùng tiếng gầm của Rider, đôi bò dằn mạnh một bước xuống nền đường nhựa, và rồi bộ móng chẽ đôi của chúng phóng về phía trước như những cơn sóng thần cuồng nộ.

Đòn tấn công trực diện của Vua Chinh Phục khiến Saber thoáng rùng mình. Khoảng cách một trăm mét, dưới tốc độ của bò thần, lập tức giảm về không. Trong nháy mắt, sức mạnh của Thần Uy Xa Luân hiện ra ngay trước mắt cô.

Nếu chuôi thanh kiếm báu vẫn nằm trong tay cô, chắc chắn cô sẽ chiến thắng. Đối mặt với vầng kim quang của Rider, cô chỉ có thể thốt ra một điều, một cái tên.

“Ước Thúc"

Vào khoảnh khắc khối sấm sét như vũ bão sắp sửa giáng xuống thân hình bé nhỏ của Saber, khoảng khắc đoàn quân ngập tràn chiến ý giống như một con lũ tràn tới vị Vua Hiệp Sĩ:

"Thắng Lợi Kiếm!”
Top