Gửi Người Tôi Yêu Nhất
Chương 25 - Chương 25
(11-07,2019)

Từ phía bên kia hồ, gió thổi rất lớn, từng ngọn cỏ bắt đầu lay động, sóng xanh dập dờn.

Đông Á mặc váy đến gối, ngồi xuống chỉ che được bắp đùi, hai cánh tay bị lộ ra, gió vừa thổi liền thấy lạnh. Đông Á vô thức xoa cánh tay, Lương Mặc Nguyên đặt đôi chân dài xuống, đứng lên: "Vào nhà thôi."

Đông Á đứng lên theo anh vào nhà.

Ngồi một chút liền quên luôn thời gian, Lương Mặc Nguyên nhìn đồng hồ đeo tay: "Đến nhà Hứa Trạch ăn chực cơm tối đi." Anh cầm áo khoác và chìa khóa, không quên giải thích: "Nhà cậu ấy nấu ăn rất ngon."

Mỗi lần anh nói xong đều giải thích với cô, sợ cô nghe không hiểu, chuyện này thật sự rất ân cần.

Đông Á đi theo sau anh, Lương Mặc Nguyên cố ý đi chậm bước chân, đợi cô đi lên.

Mới vừa rồi cô chú ý phòng bếp kiểu mở nhà anh không nhiễm một hạt bụi, anh rất ít khi nấu nướng, sự tồn tại của phòng bếp có lẽ chỉ để bài trí thôi.

"Bình thường Lương tiên sinh đều ăn ké ở Hứa gia sao?" Cô cảm thấy thật thú vị khi tiếng “chực” được nói ra từ miệng anh, tươi cười hỏi.

"Đa phần tôi đều ăn ở ngoài. Thỉnh thoảng mới đến nhà cậu ấy ăn chực, luôn làm kỳ đà cản mũi sẽ bị người ta ghét bỏ." Lương Mặc Nguyên nói xong mỉm cười nhìn cô, trong nụ cười đó luôn có điểm gì đó thật khác biệt.

Đông Á còn đang suy nghĩ: "Vậy hôm nay tại sao. . . . . ." không khỏi hỏi ra lời, nói đến một nửa, kết hợp với nụ cười không dễ diễn tả của anh, mặt cô liền đỏ hơn phân nửa.

Vậy mà người này còn giải thích: "Hôm nay không giống, tôi không đến một mình, có hai người làm bóng đèn, bọn họ sẽ không nói gì."

Có hai người làm bóng đèn. Sao cô nghe điều này thấy sai sai vậy? Đông Á lâm vào cảnh tự mình mâu thuẫn, đầu óc xoay không kịp, chỉ cúi đầu đi bộ, học theo tư thế của đà điểu, thiếu chút nữa đụng trúng chướng ngại trước mặt, Lương Mặc Nguyên khẽ nắm bả vai cô, kéo vào lòng mình, toàn thân Đông Á chấn động, cả người cứng ngắc giống như khúc gỗ, mở to hai mắt nhìn anh không chớp.

"Nhìn đường." Lương Mặc Nguyên nhẹ giọng nói, nhìn đôi mắt ngơ ngác của cô, dịu dàng vô hạn. Giờ phút này Đông Á hoàn toàn đắm chìm trong trạng thái ngẩn ngơ vô cùng khiếp sợ, không còn kịp nhận ra ánh mắt bao hàm thâm ý và ôn nhu của Lương Mặc Nguyên, lòng bàn tay khẩn trương đến đổ mồ hôi, bàn chân mềm nhũn, cô chống đỡ, khó khăn nói: "Lương Tiên Sinh, có thể đừng dựa gần tôi như vậy được không, tôi thấy thiếu oxy quá."

Bên tai nghe một tiếng cười nhẹ, giọng nói từ tính của người đàn ông: "Được." Lương Mặc Nguyên buông cô, lui ra một bước. "Tôi đi lấy xe, em chờ ở bên kia đi." Nói xong xoay người đi, Abe không đi theo Lương Mặc Nguyên mà ở bên cạnh Đông Á, ngẩng đầu nhìn chủ mới, lại nhìn người chủ cũ đã đi xa, trong mắt tràn ngập nghi ngờ.

Lúc này Đông Á mới dám nhìn bóng lưng đã đi xa của Lương Mặc Nguyên, lần đầu tiên cảm thấy sợ.

Nhưng thật sự rất run, tim cũng đập thật nhanh. Đông Á đáng thương che trái tim nhỏ, khom người ôm Abe thật chặt, vùi cả vào lông của nó: "Abe, chị thật sự rất sợ, có phải Lương tiên sinh muốn đùa cợt chị không?"

Abe liếc mắt nhìn cô, vẻ mặt có chút đờ ra, giống như đang nói: "Chị nói điều ngốc nghếch gì vậy?"

Điện thoại di động kêu, Đông Á bắt máy, nghe được giọng Lương Mặc Nguyên truyền đến rất rõ ràng, mơ hồ có chút ý cười: "Còn ôm bao lâu nữa?"

Anh nhìn thấy?

Đông Á có chút 囧, đứng lên, nhìn khắp nơi, quả nhiên thấy Lương Mặc nguyên đang đứng cạnh xe cách đó không xa, ngoắc tay với cô: "Tới đây." Đông Á vội vàng đáp lời, chạy chậm đi qua, tên nhóc Abe chạy như tên bắn, đến nửa đường phát hiện Đông Á không đuổi theo kịp, nó quay trở lại đón cô.

Lương Mặc Nguyên lấy từ cốp xe một túi thức ăn cho chó, đưa cho Đông Á xem: "Nó có thể ăn hơn một tháng, ăn xong tôi lại đưa qua cho em."

Đông Á gật đầu nghĩ thầm, Lương tiên sinh định giao Abe cho cô nuôi luôn ư?

Cô cẩn thận xem hướng dẫn trên túi, hàng nhập khẩu, thời hạn sử dụng từ hai đến ba tháng, không thể để lâu. Nhưng ăn trong một hai tháng thì không có vấn đề, nuôi thú cưng là một khoản chi tiêu rất lớn, nhất là một loại không thể lúc nào cũng ăn thức ăn cho chó, cũng giống như con người không thể chỉ

Top