Trường An Trì Mộ
Chương 23 - Chương 23
(17-02,2019)

Nhậm Tư biết mình đã khiến Thịnh Trì Mộ giận và thất vọng rất nhiềurồi nên ban đêm không dám làm phiền nàng yên giấc, chỉ biết nhắmtịt hai mắt, vừa để ngẫm lại xem bản thân mình đã sai chỗ nào, vừa là để nghĩ cách xin nàng tha thứ.

Nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ mãi đến nửa đêm mà vẫn không buồn ngủ,bên người truyền đến tiếng hít thở nhè nhẹ như gió xuân. Hắn mởhẳn hai mắt ra, nghiêng đầu nhìn. Thịnh Trì Mộ đang ngủ rất thưthái, “hồn nhiên” đến độ không biết đầu mình đang gối đầu trên tay Nhậm Tư, nàng khẽ trở mình, hơi thở thơm tho ẩn hiện trên người,Nhậm Tư cong cong khóe miệng, tướng ngủ của nàng đêm nào cũng giống đêm nào, như thể đứa bé con luôn muốn chui vào lòng hắn.

Từ khoảng cách xa ban đầu, chậm rãi gần kề, rồi gần hơn chút nữa.

Cuối cùng, cả người nàng đều nép vào hắn.

Nhậm Tư ngừng thở, không dám động đậy, trong lòng ấm áp.

Bên hông lại có thêm cánh tay mềm mại, Thịnh Trì Mộ đang ôm chặtlấy hắn.

Nhậm Tư dù gì cũng là người học võ, cộng thêm thân thể khỏe khoắntừ nhỏ, nằm trong chăn chỉ một chốc là ấm. Ngược lại Thịnh Trì Mộtrời sinh thể hàn, sợ nhất là bị lạnh. Kể từ khi cùng hắn chung chăn gối, lúc ngủ nàng đều không tự chủ được là “lăn” vào lòng hắn, đến sáng sớm hôm sau thức dậy, phát hiện lúc ngủ bản thân mình đã làm gì thì nàng lại kinh ngạc, xấu hổ, dáng vẻ lúc đó của nàng thật xinh đẹp khiến hắn càng nhìn càng thấy yêu thương.

Giờ nàng đang ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn.

Nhậm Tư len lén mừng thầm, cắn môi để khỏi bật ra tiếng cười khoáitrá.

“Mộ Mộ, xin lỗi.”

Nhậm Tư sống nhiều năm như vậy, hai kiếp rồi, kiếp trước còn làmhoàng đế mấy năm, đối với việc đoán định lòng người, hắn cũng coinhư là nhìn qua là biết.

Hắn phân phó thủ hạ chặn đường cướp xe rước dâu Thịnh gia ở núi Tây Tuấn khiến Thịnh Trì Mộ sinh lòng nghi ngờ, giờ thêm việc hắn giật dây hai tiểu đệ ám toán Tiêu Chiến khiến người không nhớ chút gì về chuyện của kiếp trước như Thịnh Trì Mộ khó hiểu, có rất nhiềuchuyện hắn chỉ cần cười đùa vài câu để cho qua, nhưng nhất địnhnàng sẽ nghĩ hắn đang đề phòng nàng, không xem nàng như thê tử.

“Mộ Mộ, cưới nàng là nguyện vọng lớn nhất cuộc đời này.”

Thừa dịp nàng đang ngủ, hắn nghé sát tóc mai của nàng, hương thơm trên người len lỏi vào cánh mũi, tay Nhậm Tư nâng gò má của nàng, hôn lên mái tóc đen, đôi mắt nặng trĩu tình cảm. Vì ban ngày không tiện thể hiện tình cảm thắm thiết, chỉ là sự dịu dàng ôn nhu không thể duy trì lâu tại trong người hắn đang nóng rực lên.

Thái tử gia tự làm tự chịu, cắn môi nghĩ ngợi, cuối cùng chẳng thể nào “ăn” kiều thê ngay được đành nín nhịn lửa nóng trong người, xuống giường, đi tắm!

Lúc Thịnh Trì Mộ tình dậy bên cạnh đã không còn ai, tầm mắt nànghơi mơ màng nhìn phần giường trống bên cạnh. Tề ma ma hầu hạnàng rửa mặt cho tỉnh, nhân lúc còn sớm muốn nói chuyện với nàng.

“Quận chúa, người gả đến hoàng thất rồi, nên theo quy tắc của hoàngthất, nô có mấy câu muốn nói, có thể không được xuôi tai cho lắm,nhưng cũng đều vì muốn tốt cho quận chúa.”

Thịnh Trì Mộ nói, “Nhũ mẫu có gì cứ nói thẳng.”

Tề ma ma ở Hầu phủ từ nhỏ, một lòng trung thành, luôn dốc sức vì chủ nhân, chăm sóc nàng chẳng khác mẫu thân ruột là mấy, còn theo nàng lặn lội đường xa đến Trường An. Người thân tín bên cạnh nàng giờ đây cũng chẳng có mấy ai, Tề ma ma là một trong số ít đó.

Tề ma ma vấn tóc cho Thịnh Trì Mộ, giúp nàng cài trâm, cài cung hoa thúy vũ hai bên, hoa điền ngọc so le trên dưới. Trước gương đồng hiện lên hai bóng người, một già một trẻ. Tề ma ma liếc nhìn không khỏi than thở. “Trong lòng điện hạ có quận chúa, cho nên mới cưng chiều hết mực, nhưng dù gì điện hạ cũng là một nam nhân, còn là thái tử, có đôi khi nảy sinh xung đột cũng không nên…”

Thịnh Trì Mộ nhướn mày, “Ta không thể nổi giận sao?” vĩnh viễn không được phép giận hắn?

Tề ma ma lắc đầu., “Dĩ nhiên không phải, nếu quận chúa tức giận thì tức giận, cho điện hạ biết là người giận cũng được, có thể ngó lơ điện hạ mấy ngày. Nhưng nô biết tính cách của quận chúa, nếu ai đó đụng phải điều cấm kị của người, chỉ sợ là người đã bỏ mặc không thèm để tâm rồi, điện hạ không phải người ngoài, người lơ điện hạ mấy ngày những không nên xa lánh, coi điện hạ như kẻ xa lạ được.”

Tề ma ma không biết vì sao Thịnh Trì Mộ lại đối xử hờ hững với thái tử điện hạ như vậy nhưng thế nào đi chăng nữa đều không đúng lắm.

Thịnh Trì Mộ chưa từng nghĩ sẽ coi Nhậm Tư là người ngoài, ngay cả nàng cũng có chút khó thích ứng. Nhậm Tư đối với nàng là thật lòng thật dạ, nàng biết, cũng dần quen rồi. Nhưng hắn đối tốt như vậy, lại không tin tưởng nàng mới khiến lòng nàng không vui. Nhưng đối xử lạnh nhạt với hắn như thế, nghĩ lại cũng thấy có chút…khó chịu.

Đại khái…đại khái nàng thực sự đã động lòng?

“Tề ma ma, ta nên làm thế nào bây giờ?”

Không nghĩ tới là sẽ có một ngày quận chúa lại hỏi vấn đề này, Tề mama ngẩn ra một lúc rồi mới tỏ tường. Ai nói trong đầu quận chúa không nhớ tới cô gia đâu, chỉ tại da mặt vẫn còn mỏng quá. Trong đầu Tề ma ma hiểu rõ như gương, miệng cười tủm tỉm, “Trước mắt quận chúa nên mặc kệ điện hạ hai ngày, để cho điện hạ biết rằngngười đang giận, sau này không dám tái phạm, vừa là để cho điện hạcó thời gian nghĩ cách dỗ dành người. Cái này cũng có thể kiểm tra xem, địa vị của quận chúa trong long điện hạ như thế nào.”

Thịnh Trì Mộ ngạc nhiên, “Nhưng vừa nhũ mẫu nói là không nên lạnh nhạt với chàng còn gì?”

“Đó không phải ý như vậy,” Tề ma ma nắm tay nàng, “Nô nói là hai ngày, chỉ là giả vờ thôi, giữa phu thê với nhau làm sao có thể tránh được những lúc xích mích hiểu lầm chứ, huống chi còn ở trong hoàngthất, điện hạ thân phận cao quý, bình thường quận chúa luôn phải nghe theo điện hạ là điều đương nhiên, như vậy khó tránh khỏi sẽ khiến người ở vào thế yếu.”

Dứt lời, Thịnh Trì Mộ như vẫn đang còn lạc trong suy nghĩ, Tề ma ma dặn dò, “Quả thực nô đã nhận ra, điện hạ đối với quận chúa đặc biệtcưng chiều, nhưng người lại là thái tử gia phần lớn thời gian quậnchúa chẳng thể làm trái ý của điện hạ được, chỉ có thể ngầm chấpnhận là không được. Phu thê sống với nhau cần có một bên chủ động,ví dụ như chuyện lần này, quận chúa nể sợ thận phận của điện hạ,điện hạ bận tâm đến suy nghĩ của người, vậy rốt cuộc ai sẽ làm chủ?”

Những điều Tề ma ma nói hôm nay đều là những lời mà Thịnh Trì Mộchưa từng nghe qua trước đây. Nàng sửng sốt hồi lâu mới gật gật đầu.

Nói cho cùng, quận chúa tuổi còn trẻ, da mặt còn mỏng, thế nào cũng phải đợi tự mình trải qua rồi mới có thể hiểu được, bằng không sao Hầu phu nhân lại muốn bà đi cùng để nói cho quận chúa nghe những điều như thế?

Thịnh Trì Mộ cùng nhũ mẫu đi ra khỏi trại, chỉ thấy ngòi rào tre cao bên kia, có một bóng hình quen thuộc đang luyện kiếm.

Nhậm Tư mặc bộ trường y xanh đen, lúc này mấy tên hộ vệ hàng ngàyhay đi bên hắn đang đứng vây thành vòng tròn nhỏ, mắt ai nấy đềutrợn tròn như chuông, biểu cảm như kiểu không thể tin tưởng được

A Tứ lấy cùi chỏ khẽ huých vào A Tam, “Huynh nói xem, thái tử gia của chúng ta từ lúc nào biết cúi đầu hành lễ với sư phụ vậy?”

Ngày hôm nay lúc Nhậm Tư bắt đầu luyện kiếm, ai cũng cảm giác được chuyện gì đó không đúng, rất không đúng, thái tử điện hạ trước đây có tập võ cũng không bao giờ chăm chú đến thế này.

A Tam lắc đầu, “Ta biết, thực ra sau khi điện hạ đâm đầu vào tường ngất đi, lúc tỉnh lại đã khác nhiều lắm rồi.”

Một câu khiến mọi người đồng loạt thức tỉnh, A Tứ bỗng nhiênnghiêng đầu, nghiêm túc nói, “Ta thấy huynh đần như vậy, chi bằngta đập cho một phát khiến huynh hôn mê bất tỉnh, sau này tỉnh lại nói không chừng lại thông minh ra đấy.”

“Ông nội nhà ngươi!” A Tam không nhịn được chửi thề.

Nhậm Tư thấy động tĩnh bên này, tra kiếm vào vỏ, trên trán lấm tấmmồi hôi, từ xa thấy Thịnh Trì Mộ đang đứng trước lều trại, liền nởmột nụ cười sáng lạn.

Giống như hoa hướng dương nở dưới ánh mặt trời.

Thịnh Trì Mộ không biết dã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn hắn vậy đột nhiên cũng muốn cười theo.

Tề ma ma ho khan, nhắc nhở nàng một câu, “Sắc mặt không được thay đổi, cứ lạnh lùng bước qua thôi. Quận chúa, chúng ta đi.”

“Ừ.” Thịnh Trì Mộ theo lời nhũ mẫu dạy, phất tày áo lững lờ đi lướt qua, không thèm liếc Nhậm Tư một cái.

Món nợ kia nàng vẫn chưa cho qua rồi. Nhậm Tư bất đắc dĩ hít mộthơi dài, yên lặng nhún vai.

Thịnh Trì Mộ không biết nên đi đâu, đành nhành nhã bước tới bên dòng suối. Lúc này có mười mấy người đang chơi đùa bên đó, họ uống rượu thơ ca ầm ĩ, âm thanh quá lớn khiến Thịnh Trì Mộ khó chịu nhíu mày.

Lúc này Tề ma ma thẳng thắn n ói, “Hôm qua nô to gan, lúc đưa thuốccho Tiêu tướng quân đã nói là của thái tử điện hạ. hai vị tiểu hoàng tửcũng đã nhận lỗi rồi, mọi chuyện quận chúa cũng đừng nên bận tâm quá.”

Tề ma ma nói tiếp, “Nô cũng biết hôm qua quận chúa rất tức giận, nhưng kỳ thực, người hiện giờ đã là thái tử phi, đối với nam nhân khác cũng nên giữ khoảng cách một chút, Tiêu công tử… mặc dù không dám giấu giếm, nhưng trước đâu nô luôn cho rằng quận chúa quan tâm đến Tiêu công tử, nhưng nay chuyện đã khác, người gần kề với quận chúa nhất là thái tử điện hạ.”

Gần nhất, người gần gũi nhất, chính là Nhậm Tư.

Đúng rồi, những chuyện thân mật nhất họ cũng cùng nhau làm rồi…

“Ta và Tiêu Chiến…” Thịnh Trì Mộ nhăn mày, “Nhiều năm trước khi ta còn chưa hiểu chuyện, ta coi huynh ấy như ca ca, hiện tại cứ coi nhưta còn xem huynh ấy như ca ca thì cũng không có ý kia…”

Trên phương diện tình yêu nam nữ, nàng tuy đơn thuần ngay ngô, nhưng cũng không ngu ngốc. hôm qua nàng cũng nhận ra, ánh mắt nóng rực như hổ nhìn mồi của Tiêu Chiến lúc nhìn mình.

Tề ma ma nói đúng, sau này nàng nên tránh xa Tiêu Chiến một chút mới được.

Càng là có liên quan thì càng là điều cấm kị, tuy nàng còn bực Nhậm Tư, nhưng cũng không muốn gây nên một số hiểu lầm không cầnthiết.

Tề ma ma nhìn chằm chằm Thịnh Trì Mộ một hồi, nụ cười như có tâm ý riêng, “Quận chúa, nô ở bên cạnh người lâu như vậy, nhưng vẫn chưa thấy người giận ai bao giờ.”

Ví như lần gặp thích khách ở núi Tây Tuấn, nàng cũng chẳng quan tâm là mấy.

Mắt Thịnh Trì Mộ khẽ động, chỉ nghe Tề ma ma cười nói, “Ngàytrước, cô gái người Yết tộc mà nhị công tử coi trọng có nói, Người khiến quận chúa tức giận chỉ có thể là người ở trong lòng quận chúamà thôi.”

Giọng Tề ma ma tuy nhẹ nhưng lại giống như sấm sét.

Người trong lòng.

Người trong lòng nàng là Nhậm Tư, nàng thích Nhậm Tư rồi?
Top