Trùng Sinh Nữ Phụ
Chương 208 - Ngoại Truyện 2
(06-05,2018)

Từ nhỏ con đường cậu đi vốn nhấp nhô tràn ngập bụi gai, cậu vốn nên giống chiến sĩ liều mạng tranh giành, dựa vào hai tay mình để đạt được cái mà cậu nên có, nhưng bởi vì một ý niệm của trưởng bối, cậu từ người thừa kế duy nhất của Lan thị, đồng thời cũng trở thành một trong những người thừa kế của nhà họ Lâm.

Ngày cậu sửa thành họ Lâm, Lâm Ý chỉ biết trên vai mình phải nhận cái gì, không chỉ đơn giản từ ông ngoại gọi là tổ phụ mà thôi, cậu còn cần phải khiêng trọn cái nhà họ Lâm lên vai mình, biến thành một trong những cái mà bản thân nên có được. Con đường trông có vẻ như từ nguy hiểm đổi thành an toàn, nhưng lại càng thêm gian khổ khó đi.

Ba từng nói với cậu, tổ phụ xem cậu như một sự chuyển tiếp của nhà họ Lâm, vừa vặn vì là con trai của Lan Lăng Yến, cậu hẳn nên biết thế nào mới có lợi nhất cho bản thân, thậm chí vẻ nhu nhược cần được nâng niu trong tay mẹ mới có thể bảo hộ cậu.

Từ khi Lâm Ý hiểu chuyện, chỉ biết bản thân có một vị trí xấu hổ ở nhà họ Lâm, đối với người nhà họ Lâm, cậu chỉ là một người ngoài, có thể sẽ đoạt hết tất cả của bọn họ, bởi vậy ngoài mặt người nhà Lâm lấy lòng cậu, thật ra người người đều hận không thể nuốt cậu vào bụng, trưởng bối xem cậu như cái đinh trong mắt cái gai trong thịt, hận không thể bóp nát cho thống khoái.

Thậm chí cậu biết tổ phụ như có vẻ yêu thương cậu nhất cũng xem cậu như một viên đá mài, để tôi luyện con cháu của ông, nếu đợi đến có một ngày cậu không chịu nổi bị đứt đoạn, chỉ sợ cậu sẽ bị đào thải. Bởi vì cậu đã sửa thành họ Lâm, nên nếu sau này lại trở về nhà họ Lan, thì cậu đã mất đi tiên cơ, cho nên cậu không thể lui.

Lâm Mậu Sơn xem cậu như viên đá mài, tương tự cậu cũng xem người nhà họ Lâm trở thành cầu lót đường tạo tiền đề cho cậu qua sông.

Ba của cậu, Lan Lăng Yến từng nói với cậu, nếu sinh ra trong hoàn cảnh không thể lựa chọn, như vậy trước mắt phải biến điều kiện có ích lợi nhất thành lựa chọn của bản thân. Sau đó chọn cái có lợi nhất đó để thực hiện. Lâm Ý biết, nhà họ Lâm sẽ thuộc về cậu, đồng thời nhà họ Lan cũng nên là của cậu.

Con nhà người ta ở với ba mẹ, nhận hết mọi sự thương yêu, trong mắt người ngoài cậu là thiên chi kiêu tử rất được hâm mộ nhưng mỗi ngày lịch học đều kín hết, còn phải tham gia huấn luyện các môn dùng trí não và bộ nhớ, sau này lớn lên một chút thì cả súng lục cũng không rời tay, cái cậu phải học nhiều vô số, nhiều đến nỗi hình như cậu không có thời gian để nhớ về ba mẹ của mình.

Lúc con nhà người vừa mới bắt đầu đi học, thì hầu như cậu đã hoàn thành chương trình học của sơ trung trước thời hạn, đã bắt đầu có giáo viên dạy thêm cho cậu, Lâm Mậu Sơn thương cậu, che chở cậu nhưng đồng thời cũng hơi phòng bị cậu. Ở nhà họ Lâm cậu phải nơm nớp lo sợ, như bước trên băng mỏng, nếu hơi vô ý, để Lâm Mậu Sơn nhìn ra dã tâm của cậu, chưa đợi cậu thu nhà họ Lâm vào trong túi, thì cậu đã phải trả giá rất lớn rồi.

Lan Lăng Yến từng nói với cậu, chịu đựng được thì kẻ thắng làm vua thua làm giặc, nhịn không nổi thì tro cốt cũng không có tư cách được giữ lại. Người như bọn họ, từ khi sinh ra hưởng thụ rất nhiều, nhưng tương tự cũng phải trả giá nhiều hơn.

Cũng vì như thế, từ nhỏ Lâm Ý đã dưỡng thành tính cách nghĩ kỹ rồi mới làm, bởi vì cậu không có tư cách phạm sai lầm, nếu cậu sai một bước, kết quả có thể là sinh tử.

Khi lên mười ba tuổi, ba cậu chỉ dạy cho cậu nhiệm vụ đầu tiên để luyện tập, đó là đối phó với nhà họ Tạ.

Lan Lăng Yến không nói với cậu lý do, chỉ lặng lẽ giao chuyện này vào trong tay cậu, không làm kinh động Lâm Mậu Sơn, hiển nhiên vì muốn tránh gây bất ngờ cho người nhà họ Lâm, Lâm Ý biết đây là sự tôi luyện đầu tiên mà ba dành cho cậu, cậu phải hoàn thành nhiệm vụ Lâm Mậu Sơn bố trí cho cậu, lại lén lút ra tay xử lý nhà họ Tạ.

Cậu tra ra vì sao ba nhìn trúng nhà họ Tạ, sau khi dễ dàng dọn sạch gốc rễ của nhà họ Tạ, một đám kế tiếp, cha con nhà họ Tống, nhà họ Tần, mỗi một tên từng xuất hiện cùng với ả họ Cố kia, cậu đều lặng lẽ loại trừ, đợi đến chỉ còn lại ả họ Cố, cậu tiếp nhận vài lễ vật Lan Lăng Yến cho cậu, tên kia là Lưu Tấn Quân, cưới Cố Doanh Tích theo chỉ thị của cậu.

Từ nhỏ Lâm Ý đã học được một đạo lý, giày vò có đôi khi không phải là tra tấn ả, đối với một số người, e rằng đả kích tinh thần có thể càng làm họ thống khổ hơn.

Quả nhiên, cậu thấy đám đàn ông vờn quanh Cố Doanh Tích bỗng chốc biến thành chỉ còn lại một người, cuối cùng bị Lưu Tấn Quân trăm phương nghìn kế hành hạ đến nỗi ả phải thống khổ tự sát, thì cậu nhẹ nhàng nở nụ cười.

Một đường trưởng thành, Lâm Mậu Sơn dần già đi, cậu lại chậm rãi lớn lên, thân là người thân cận nhất bên cạnh Lâm Mậu Sơn, cậu có thể ỷ vào thân phận để chạm vào một số thứ mà người khác không chạm đến được, cậu bắt đầu chậm rãi giúp Lâm Mậu Sơn xử lý một ít công