Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ Yêu Tận Trời
Chương 128 - Tay Anh Đặt Lên Tim Cô
(11-07,2019)

Edit: m hà1097

Beta: Miêu - CQH

​Đường Mặc Trầm giơ tay lên, cách quần áo ấn lên phần bụng của cô.

“Ở đây à?”

cô rũ lông mi, nhỏ giọng nói.

“Dịch lên phía trên một chút.”

Bàn tay to của anh hơi hơi dời lên, đặt tại xương sườn của cô.

“Ở đâu sao?”

Hơi thở của cô căng thẳng, cắn răng nói.

“Dịch lên chút nữa?”

Dịch lên chút nữa?

Kia chính là hai con thỏ trên ngực của cô!

Bàn tay đặt trên xương sườn của cô nâng lên, dời lên phía trên, đặt tại vị trí tim của cô.

Ánh mắt Đường Mặc Trầm dừng lại ở trên khuôn mặt của cô, thanh âm trầm thấp,

“Nơi này sao?”

một tầng áo tơ lụa bên ngoài, bàn tay anh rắn chắc mà ấm áp, những vết chai trên tay nhẹ nhàng chạm vào làn da của cô.

Bùi Vân Khinh căng thẳng, trái tim cũng nhảy dựng lên theo, theo bản năng rũ mắt xuống, tránh đi ánh mắt của anh.

Tận sau trong đáy lòng, một thanh âm nho nhỏ cuồng kêu.

Bùi Vân Khinh, đừng sợ!

Vì thế, cô lấy hết dũng khí, ngước mắt đón nhận ánh mắt của anh.

“Chính là nơi này!”

Giọng nói của cô gái tuy bé, lại lộ ra vài phần kiên trì.

Nhìn trực tiếp vào ánh mắt sáng như sao, rõ ràng là rất khẩn trương, nhưng vẫn kiên trì nhìn thẳng vào mắt anh.

Đem nhiệt kế trong tay bỏ lên trên bàn, Đường Mặc Trầm cúi người xuống đem đầu cô đặt lên gối, tay vẫn như cũ đặt tại phần ngực trái tim cô.

Cách một lớp vải mỏng, anh vẫn có thể cảm nhận được nhịp tim đập của cô.

Từ sau đêm đó, anh vẫn luôn muốn cô, chỉ là lo lắng cô tham gia huấn luyện, thân thể không chịu được, vẫn luôn kiềm chế chính mình.

Bây giờ, cô lại chủ động như vậy, anh làm sao còn nhịn được nữa?

Cúi xuống nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên trên trán của cô, chóp mũi của cô… Cuối cùng dừng ở trên môi của cô.

Nụ hôn của anh mang theo sự ôn nhu, thương tiếc cùng thâm tình.

Bùi Vân Khinh nhắm mắt lại, hưởng thụ sự ôn nhu, dịu dàng của anh, rất chủ động tách hàm răng ra, giống như binh lính thủ thành mở rộng cửa thành.

anh đương nhiên là sẽ không từ chối lời mời như vậy, xẹt qua răng nhỏ của cô, cùng “tiểu binh lính” của cô thuận lợi tụ hội.

Triền miên dây dưa, hai người đều thở dốc.

Nụ hôn của nam nhân không còn ôn nhu, mà trở nên cường thế, bá đạo.

Bàn tay vốn dĩ đặt ở trên ngực cô, lần theo chui xuống dưới áo ngủ, đặt trên tấm lưng nhỏ gầy của cô, kéo cô gần sát vào người anh hơn.

Lồng ngực anh rắn chắc

cô khẩn trương đến đòi mạng, thì cánh tay anh lại giữ cô càng chặt hơn.



Lần trước ở chung cùng với anh, một lần là say chếch choáng, một lần là vì thuốc

Chỉ có đêm nay là cô tỉnh táo.

Vì thế, cô cũng cảm giác mỗi chi tiết.

Bàn tay của anh, môi của anh…

Người đàn ông bá đạo này có ma lực làm cho cô điên cuồng.

cô cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể theo tiết tấu của anh, giống như một chiếc thuyền nhỏ trôi theo dòng nước xiết của đại dương.

Thở dốc.

Run run.



sự thật chứng minh, Bùi Vân Khinh quả nhiên là đánh giá cao thể lực của mình

Trước mặt người đàn ông bá đạo này, cô rất nhanh liền thua trận, không còn lực chống đỡ.

Đường Mặc Trầm chống cánh tay muốn đứng dậy, cô toàn thân mềm nhũn ra, hoàn toàn không có khí lực để làm gì cả, hai cánh tay vẫn còn vòng trên cổ anh.

“Vân Khinh!” anh nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay của cô, “Buông tay, đi tắm rửa.”

cô chẳng những không buông, ngược lại còn ôm chặt hơn, người liền ghé vào lỗ tai của anh nhỏ giọng than thở, “không cần, em muốn ngủ chung cùng với anh.”

Nam nhân cong môi, nghiêng người nằm lên giường, đưa cánh tay đem cô ôm chặt vào lòng.

“Được.”

Trong căn phòng lớn, trên giường lớn, một nam một nữ, ôm nhau ngủ