Thanh Xuân Của Em Đều Liên Quan Đến Anh
Chương 109 - Chương 75.3
(13-06,2019)

"A a a… đau quá!" Từng giọt từng giọt nước mắt An Hồng chảy xuống. Cô bắt đầu ra sức giãy dụa, đem hết khí lực cả người ra để vật lộn với Lộ Vân Phàm. Thân thể của bọn họ vẫn dính chặt với nhau như cũ, nhưng trên thân hai người thì mồ hôi đầm đìa. Ở trên giường trình diễn toàn bộ vai võ phụ, hai chân An Hồng đạp loạn xạ, lại đánh lại cắn, giống như phát điên lên rồi. Cô một bên khóc, một bên liều mạng bấm chặt vào làn da Lộ Vân Phàm: "Buông em ra! Buông em ra! Buông em ra! Anh, cái đồ cầm thú khốn kiếp này! Cầm thú! Súc sinh! Buông em ra! Đau quá… hu hu hu…"

Nhưng Lộ Vân Phàm cũng không để ý đến cô, chính là từng phát từng phát rung động thân thể của chính mình, trên mặt anh lộ ra biểu tình hoàn toàn cảm thấy thỏa mãn. Nhìn vào gương mặt cô gái trẻ ở dưới thân mình đang khóc hu hu đến thê thảm, trong lòng anh mềm mại một mảnh. Anh đưa tay phủ dưới khóe mắt An Hồng, nói: "An An, anh yêu em!"

An Hồng nhất thời liền dừng luôn động tác. Lộ Vân Phàm vẫn đang vận động như trước. Chiếc giường đơn của quán nhỏ cũng không bền chắc, lúc này theo động tác của anh phát ra tiếng kêu "kẽo kẹt kẽo kẹt". An Hồng ngẩng đầu lên nhìn trần nhà. Mái tóc của cô tán loạn, ánh mắt tan rã, không biết suy nghĩ đã bay tới nơi nào.

Cả người Lộ Vân Phàm đầy mồ hôi. Làn tóc mái ngang trán đã dán sát vào trên cái trán. Anh nằm ở trên người An Hồng, lớn tiếng thở, cau mày bắt đầu luật động, tốc độ càng lúc càng nhanh, lực chuyển động càng lúc càng lớn. Dần dần anh rống lên một tiếng, thân mình run rẩy gay gắt.

Đây là lần đầu tiên của anh, cũng không có thể kiên trì lâu lắm. Chỉ mấy phút đồng hồ sau, anh đè nặng giong của mình rống lên vài cái, thân thể kịch liệt run rẩy, Lộ Tiểu Phàm liền bạo phát ra ở ngay trong thân thể An Hồng.

Lộ Vân Phàm mệt muốn chết rồi, anh bỗng chốc giống như bị hết sạch khí lực, nằm phục ở trên người An Hồng, hơn nửa ngày đều không nói gì, chỉ nặng nề mà thở phì phò.

An Hồng cảm giác mình giống như là đã từng bị chết rồi vậy, cả người đau nhức, bộ phận phía dưới thân thể đang cùng anh chặt chẽ đau rát giống như hỏa thiêu lửa đốt.

Hết thảy những chuyện vừa mới phát sinh, trải qua còn chưa hết nửa giờ, nhưng mà An Hồng biết, rốt cuộc cô đã không trở về như trước được nữa rồi.

Dưới lầu mọi người đã kết thúc bữa tiệc Par­ty nướng, ào ào trở về phòng., Trình Húc cùng Tiêu Lâm sóng vai đứng ở trước cửa phòng Lộ Vân Phàm, nhìn cửa vẫn còn đóng chặt. Trình Húc quay đầu hỏi Tiêu Lâm: "Em có dám gõ cửa hay không, đi vào gọi chị gái em một tiếng!"

Tiêu Lâm đầu lắc như chiếc trống bỏi vậy, ném lại một câu nói: "Hôm nay một mình em ngủ là được rồi rồi." Nói xong xoay người bỏ chạy biến mất.

Trình Húc thở dài, đang định đi xuống lầu, thì đụng tới Hứa Lạc Phong cùng Lili vừa vặn lên lầu

Hứa Lạc Phong nhìn bộ dạng bạn mình có vẻ ủ rũ, nhưng nét mặt lại mang chút hưng phấn, ngắm nghía cửa phòng Lộ Vân Phàm, lập tức liền hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra. Sắc mặt của anh trầm xuống, vỗ vỗlên bả vai Trình Húc sau đó lôi kéo Lili trở về phòng.

Trình Húc đi xuống dưới lầu, nhìn thấy Từ Mạt Mạt đang ở thu thập mấy cái giá nướng đồ ăn, ngượng ngùng gãi gãi đầu: "Từ Mạt Mạt, phiền toái chị cho tôi mượn thêm gian phòng nữa với."

"Sao kia?" Từ Mạt Mạt không hiểu.

"Cái kia... An Hồng dường như đang ở trong phòng của tôi, hắc hắc." Trình Húc vừa mới nói xong, Từ Mạt Mạt liền kinh ngạc há to miệng.

Hai năm ở chung, cô sớm đã hiểu rõ An Hồng.