Chân Ái Vĩnh Hằng
Chương 1 - Vua Thế Giới
(19-11,2016)

Ngày 4 tháng 10 năm 1912, Southampton, nước Anh.

Mười bốn giờ mười hai phút.

Tôi đứng ở chỗ này, bến tàu nơi RMS Titanic xuất phát.

Tháng tư nước Anh còn trong mùa xuân, ánh mặt trời còn mang theo một chút lạnh của mùa đông, nếu không có đủ độ ấm sẽ làm người ta lạnh run.

Tôi đem bộ tóc xoăn vàng óng ánh đặc trưng của người da trắng nhét vào cái mũ màu đen kiểu nam sĩ trên đỉnh đầu. Cái mũ này là do tôi cùng một người di dân ở trong quán bar hợp lực đấu rượu mang về, cả nhà tên kia đều là người di dân, Châu Âu vào thế kỉ mười chín có cuộc đại di dân, hai phần ba người di dân từ Châu Âu là đến nước Mĩ, bọn họ ở Châu Mĩ đánh cướp được nhiều sẽ quay trở về nước Anh, có lẽ họ trở về để thăm cố hương, cũng có thể họ mang những người bạn tốt của họ ở đây đi.

Ở đây đến vài chục năm, sau khi xảy ra chiến tranh mới thôi, lúc đó sẽ có không ngừng người di dân từ Châu Âu mục nát trào ra, như ong vỡ tổ hướng những con tàu chở khách lớn định kì đi đến Châu Mĩ, chỉ vì muốn nhìn thấy Tượng Nữ Thần Tự Do ở nước Mĩ.

Trời mới biết Tượng Nữ Thần Tự Do đến cùng đại biểu cho ý nghĩa tự do gì, tôi chỉ biết là nhất định sẽ không có người nào bán cho ta vé tàu đến nước Mĩ dù là khoang hạ đẳng nhất, nhưng tôi lại ở cảng Southampton năm 1912 đứng ngẩn người, chỉ vì tôi muốn tìm một nam nhân có rất ít khả năng gặp được.

Hoặc là nói hắn còn không đủ tuổi để gọi là nam nhân, nam hài? Hai mươi tuổi, vẫn còn mang chút trẻ con và tuổi trẻ muốn vươn lên.

Áo khoác nam màu xanh thẫm lá cọ rộng lớn, với tôi mà nói nó không hợp với thân thể của tôi, cái áo này là do tôi lấy được trên người một kẻ lang thang chết ven đường. Áo khoác cũ kĩ nhìn không ra chất liệu, một cỗ hương vị rẻ mạt đập thẳng vào mặt, lúc đó tôi cô độc ngồi xổm bên bờ biển xa lạ, một bên giặt áo khoác một bên nhìn sương mù phía xa mà ngẩn người, có lẽ đây là khoảng thời gian rất dài giống như mộng ảo.

Có một ngày, hoặc là ở giây tiếp theo ta tỉnh lại, tôi lại xuất hiện ở khoảng thời không mà tôi nên ở.

Lần này tôi đã làm vị khách du lịch thời không năm tháng rồi, diện tích ở nơi này khoảng hai mươi bốn vạn km2, tôi từng tới nước Anh nhưng bây giờ lại phải lấy thân phận là kẻ lang thang chạy loạn khắp nơi.

Lúc trước khi tôi gặp phải rủi ro trên máy bay, vừa khéo là từ London nước Anh về nước, hiểu biết đối với nước Anh rất ít, như đường ở London rất nhiều, quán bar ven đường rất nhiều, nước Anh có rất nhiều nước.

Còn có tên người Anh rất dài, nó như cuộc khảo nghiệm trí nhớ của người thường.

Đợi đến khi tôi lấy lại được tri giác thì tôi đã quá mệt mỏi, chống đỡ không nổi mí mắt bông tuyết bay đầy trời làm tan rã đồng tử. Tôi nghĩ mình xuất hiện ảo giác, tôi nhìn thấy bông tuyết bay đầy trời dưới ánh trăng, vươn tay muốn vuốt ve, lại phát hiện ngón tay trắng bệch giống như những bông tuyết bay đầy trời kia.

Tôi nghe thấy có người đang ca hát, thanh âm tinh tế phiêu đãng trong không trung, khi có khi không. Tôi quay đầu phát hiện là một nữ nhân thần sắc tiều tụy, nàng ôm tôi, một cái chân lông cũ nát bao lấy người tôi.

Chúng tôi rúc vào nhau, thân mật lại xa lạ dựa vào lẫn nhau, cảnh tượng thật không thể tin được. Tôi không có ở trong bệnh viện mà nằm trong ngực của một nữ nhân xa lạ.

Quỷ mới biết tôi thế nào trở về năm 1911, trên con đường ở nước Anh, còn biến thành kẻ lang thang. Bị một nữ nhân mắc bệnh ho lao dùng chiếc chăn duy nhất của nàng ấy bao lấy tôi, cuối cùng tôi được cứu còn nàng thì chết.

Nữ nhân kia hỏi tôi, "Ngươi tên là gì."

Tôi nhất thời không nói gì, không biết nàng có tiếp nhận tên Trung Quốc không.

"Ta là Mary Robert, ngươi tốt." Nàng thoạt nhìn đã thật tiều tụy, tóc tai dơ bẩn dán lên khuôn mặt, sinh mệnh của nàng bây giờ giống như sợi dây leo yếu ớt.

Môi tôi giật giật, cuối cùng cũng bật ra một câu, "Ngươi tốt."

"Ngươi có gặp được một nam nhân không? Không... Vẫn là nam hài." Nàng chậm rãi thở, sương mù màu trắng giống như hơi thở chết chóc trong mùa đông ở nước Anh từng chút từng chút một cướp đi sự ấm áp trên cơ thể.

"Hắn gọi là Jack Dawson, có một đôi mắt rất xinh đẹp, nếu như nhìn thấy hắn, giúp ta nói với hắn rằng ta đang tìm...tìm hắn... Không, có lẽ hắn có thể sống tốt một chút thì tốt rồi." Thanh âm của nữ nhân kia chậm dần, sắc mặt trắng bệch giống như một pho tượng, "Hắn tài hoa hơn người... Hắn sẽ hạnh phúc sống sót."

Đợi đến lúc tôi có thể động đậy, đã không còn kịp đem chăn bông quấn lấy nàng. Không có người biết nàng từ đâu tới đây, giống như không biết cha của cái thân thể này ở đâu.

Năm nay kẻ lang thang đầu đường rất nhiều, tôi nhàm chán nghĩ.

Jack Dawson?

Xem ra đó là một cái tên đại chúng, cùng Tom John giống nhau, nơi nơi đều có thể lôi ra vài cái. Nam nhân vật chính của RMS Titanic cũng gọi là Jack Dawson.

Thẳng đến lúc tôi nghe thấy tin tức về Titanic,chiếc tàu biển xa hoa này chở khách chạy định kỳ ở cảng Belfast xuống nước, ta mới phát hiện chuyện này không phải là chuyện trùng hợp. Mà bức phác họa nắm trong lòng bàn tay của nữ nhân kia, tôi càng nhìn càng thấy giống Leonardo lúc còn trẻ...

Tôi phải mất thời gian một tháng mới có thể quen hoàn cảnh nước Anh bây giờ, tôi phát hiện khối thân thể này ngoại trừ mất dinh dưỡng dẫn đến bệnh vặt, thỉnh thoảng sẽ bị hoa mắt chóng mặt, tôi lại bắt đầu luyện gân cốt, có lẽ sẽ không có cách nào giống được như lúc thân thể ta ở đỉnh cao, nhưng có thể một lần nữa đứng lên khiêu vũ làm cho tôi cảm thấy thế giới này cũng tràn ngập hi vọng.

Sau ba tháng luyện tập thân thể, kiếm cơm ăn, lưu lạc trong lạc lõng. Tôi do dự có nên đi tìm Jack Dawson, cảnh cáo hắn không cần lên RMS Titanic, nhưng tôi nên nói như thế nào để thuyết phục được hắn, mục đích của chuyến tàu xa hoa đó là đến nơi có Tượng Nữ Thần Tự Do, còn được xưng là chiếc thuyền vĩnh viễn không chìm, cuối cùng vẫn chìm sâu dưới đáy đại dương chứ?

Vẫn là quên đi, tôi nên lo lắng cuộc sống sau này của tôi sẽ trôi qua như thế nào. Đột nhiên đến thế kỉ hai mươi mốt làm người hạ đẳng, thậm chí là người không có xuất thân, không có hộ khẩu, tôi nghĩ có thể dựa vào bản thân làm một chút chuyện để đối lấy một tấm vé tàu đến nước Mĩ, ít nhất nơi đó sẽ cho người nỗ lực một tư cách sống, sống sót là không có vấn đề, đương nhiên tôi lên thuyền tuyệt đối sẽ không lên titanic.

Tôi cũng không có bản lĩnh cứu vớt RMS Titanic, chẳng lẽ tôi có thể chạy đến London bảo Harland Wolff dừng chiếc thuyền lại, hoặc là chạy đến công ti thủy vận tìm được Bruce Ismay, níu chặt cổ áo bọn quý tộc theo chủ nghĩa tư bản hút máu này hô to: "Tôi đến từ thế kỷ hai mươi mốt, Titanic nhất định sẽ bị đụng phải tảng băng trôi sau đó chìm nghỉm dưới đáy Đại Tây Dương sao, hơn hai nghìn người trên chiếc tàu này chỉ có thể trở về không đến một phần ba?"

Tốt lắm, nếu tôi thật sự dám làm vậy, ngày hôm sau dưới đáy Đại Tây Dương sẽ nhìn thấy tôi. Đám người đó tuyệt đối sẽ xem tôi là người điên ngay cả vé tàu cũng không mua được ném tới Đại Tây Dương cùng băng trôi và hải âu nhảy múa.

Cho nên tôi không nên ở một khắc cuối cùng giống như tên điên đuổi tới cảng Southampton, tại Belfast cách cảng sáu trăm kilomet, đón gió từ eo biển England lạnh tới run người. Trời biết tôi sao lại phải vất vả chạy tới nơi này, khoảng cách để Titanic khởi hành không đến hai giờ, mà tôi phải trong hai giờ tiến vào bến tàu đầy người chen lấn này, trong quán bar ven đường tìm một người có khả năng không tồn tại.

Thợ rèn, thợ mộc, âm nhạc gia, thương nhân, quý tộc lão, người lái xe, khất cái cùng người giàu có đan xen vào nhau tạo thành thủ khúc vui vẻ. Tôi thề bản thân chưa từng chạy nhanh đến như vậy, cầm trên tay bức ảnh phác họa chân dung, ở gần mấy quán bar cạnh hải cảng hô to: "Jack Dawson, Jack, Jack Dawson!"

Từ đầu là đẩy cửa ra của một quán bar nước anh thế kỉ hai mươi, cuối cùng chuyển thành phương pháp bạo lực là đá cửa, dùng tiếng Anh, tiếng Trung, Thụy Điển hoặc là tiếng Ý sứt sẹo nói, xen lẫn một ít tiếng Đức mới lạ, tôi chưa từng dùng nhiều thứ tiếng như vậy để gọi tên một người. Tôi chỉ sợ một ít người biết Jack nghe không hiểu tiếng Anh Mĩ của tôi, trời mới biết ngày xưa ta là học sinh kém môn tiếng anh, tôi chỉ biết dùng phiên âm kk để đọc, không đúng với âm điệu của người Anh.

Tôi thật sự rất hận sao ngày xưa lại đi mua vé ủng hộ bộ phim Titanic, còn không chỉ là một lần, tình tiết trong phim gần như có thể đọc thuộc làu làu, khăn giấy dùng hết một tá. Cho nên khi tôi nhìn thấy tin tức RMS Titanic xuất phát, thì mới phản ứng, biết Jack Dawson là ai. Đương nhiên bức tranh trên tay bị nắm nhăn nhúm lại, tôi rất muốn ném vào trong biển, cuối cùng vẫn giữ lại.

Có một thời gian ngắn người này là nam thần trong tim ta, trước lúc tôi hâm mộ Pirates Of The Caribbean, tấm áp phích hắn mặc tây trang trên Titanic được tôi dán ở đầu giường.

Nếu tôi có thể trở về, nếu tôi có thể trở về thì ta nhất định sẽ đem tấm áp phích đó xé thành từng mẩu nhỏ.

Jack Dawson.

Jack Dawson ——

Jack! Dawson... Ngươi tên khốn khiếp đến cùng ngươi trốn ở góc nào rồi.

Tôi nhớ được trong phim lúc thuyền chuẩn bị xuất phát Jack mới từ trong quán bar lao ra, trực tiếp chạy lên thuyền. Mà tôi bắt buộc phải tìm được hắn trước khi hắn chạy ra khỏi quán bar, bằng không đợi đến hắn lao ra khỏi quán bar thì không còn kịp nữa, lực chân của đàn ông và phụ nữ không phải cùng một đẳng cấp, khi đó RMS Titanic đã chuẩn bị rời đi, dù lúc đó có người gọi tên hắn thì hắn cũng sẽ không dừng lại.

Nước Mĩ, quê hương, Tượng Nữ Thần Tự Do, tới cục tiếp nhận dân di cư, cơ hội mới, điểm xuất phát cho mọi giấc mơ... Một cái vé tàu ở khoang hạng ba chỉ có ba mươi đô la, nó đang vẫy gọi ngươi.

Nếu tôi là Jack Dawson, tự nhiên có một nữ nhân bị điên bảo tôi dừng lại, khẳng định sẽ cho một cái tát đến chết.

Ngươi cho là mỗi ngày đều có cơ hội có thể thắng một tấm vé lên tàu RMS Titanic sao? Chẳng sợ đó là chiếc thuyền sẽ chìm thì ngươi cũng có tâm lí may mắn mà đi lên, ngay cả khi thuyền chìm thì ngươi cũng có thể bám vào một tấm ván rồi giống như gấu bắc cực mà bơi đến Mĩ, con người trước khi hối hận luôn tồn tại loại tâm lí này.

Tôi ra khỏi quán bar cuối cùng mà tôi có thể tìm được, kẻ lang thang khoác cái áo cũ kĩ mùi thối bay xa cộng thêm gió lạnh của cảng biển càng làm tăng thêm không khí tĩnh mịnh. Một chiếc xe màu xanh chở khách định kì chạy đến bến cảng lướt qua ta, ánh mắt tôi dại ra nhìn nó chạy qua mang theo một làn khói.

Tới gần giữa trưa ánh mặt trời cố chấp tiếp tục chiếu sáng cả không gian, không biết vì sao tôi luôn luôn không muốn bỏ qua cảnh Jack cầm đồ chạy đến, mà bây giờ, ta nhìn thấy nó.

Ngươi luôn không thể lần đầu nhìn mà chú ý đến nó, bởi vì ánh mắt của ngươi lúc đầu là nhìn thẳng. Ánh mắt đầu tiên luôn không có ý thức nhìn lên bầu trời như muốn đập tan sương mù, trên trời mây màu trắng ngà, giữa không trung lơ lửng là những đám mây mù xám xịt, ánh mặt trời chiếu xuống giống như đang hấp hối.

Ánh mắt của tôi chậm rãi xuyên qua khu vực đón khách, một chiếc xe màu xanh, bên cạnh là một vị thân sĩ đầu đội chiếc mũ màu đen hoặc một người phụ nữ trung niên đầu mang một chiếc khăn, hoặc những thiếu nữ có mái tóc vàng óng, người đàn ông trung niên mồm ngậm điếu xì gà giá rẻ đang nhả khói. Trước mặt là cầu thang để lên tàu, thân thuyền càng ngày càng tiếp xúc gần với bờ biển, khi thuyền dừng lại thì những thuyền viên dồn dập hô to: "Đến bên này xếp hàng, mời đi theo bên này."

Tiếng loa vang vọng bến tàu, người đến người đi khói bụi mù mịt, tạo cho ta cảm giác hốt hoảng, lo lắng. Đột nhiên một thanh âm vang lên sau đó tiếng hô như thủy triều vang lên, tôi thong thả đi lên phía trước một bước, vô số người bên cạnh tôi liều mạng bắt đầu đi về phía trước, giống như bị thanh âm này hấp dẫn. Ánh mắt của tôi rốt cục tiếp xúc với cái bóng màu đen mà hùng vĩ kia, thân thuyền màu đen giống như màu trời đêm, ống khói màu vàng——TITANIC.

Ống khói thứ nhất phun ra nồng đậm khói màu đen, ta phảng phất như có thể nghe thấy chiếc thuyền bốn vạn tấn đi tới, động cơ trong khoang thuyền bắt đầu khởi động. Bên dưới khoang thuyền có hàng trăm công nhân hò hét đổ than vào trong lò để đốt, khởi động, chuẩn bị xuất phát.

Mà ở ngay lúc này, nó ở trong này, không phải chỉ là bộ hài cốt lạnh như băng dưới đáy biển kia, mà là một con thuyền chân chính trên ý nghĩa, phương tiện giao thông vận tải biển lớn nhất thời đại này, thế giới này.

I' m the king of the world.

Tôi là vua của thế giới.

Tôi không hiểu sao lại nhớ tới danh ngôn của Jack, đáng tiếc chiếc thuyền này chỉ tồn tại trên biển được có năm ngày thì xong đời.