Kỳ Nhân Lòng Đất
Chương 1 - Người Mù Kỳ Dị Và Con Khỉ Giấy
(14-12,2016)

Khí trời cực kỳ oi bức, mặt trời nóng tới bỏng người. Tôi ngồi trước bàn làm việc ở trong văn phòng, nhìn xuống những người đi đường ở phía dưới, chỉ thấy họ rất vội vã. Thành phố lớn chính là như thế, dường như mỗi người đều không thể ngồi yên, thời gian cũng không đủ cho mỗi người sử dụng.

Nhưng trong mấy tháng qua tôi lại là một kẻ ngoại lệ.

Sau khi trở về từ Bath – Appalachian, tôi vẫn luôn muốn quên câu chuyện kia đi.

Nhưng tôi lại không thể làm được. Trước mắt tôi vẫn luôn hiện ra bóng dáng của Lê Minh Mân, cô với hoa kim cương giờ đã an nghỉ dưới mặt đất, đã kết thúc một đời truyền kỳ.

Cho đến tận tháng này, tôi mới lấy lại được một chút tinh thần. Mỗi buổi sáng, tôi đều tới văn phòng ngồi một lúc. Ở trong công ty xuất nhập khẩu của mình, tôi có một văn phòng riêng. Tôi chỉ tới ngồi một lúc, vì đối với nghiệp vụ xuất nhập khẩu thì tôi dốt đặc cán mai, tất cả mọi việc đều do quản lý của tôi phụ trách.

Ngày hôm nay, đang lúc tôi đang ngồi nhìn xuống phố phường, điện thoại trên bàn đột nhiên vang lên giọng nói của nữ thư ký Thái tiểu thư:

- Vệ tiên sinh, có khách muốn gặp anh.

- Khách ư? – Tôi hỏi lại:

-Tôi đâu có hẹn với ai?

Tôi chỉ muốn lẳng lặng làm một chiếc đèn cầy đứng ở một xó. Cho nên tôi gần như giũ sạch tất cả mối giao thiệp, đương nhiên càng không hẹn ai tới công ty gặp mình.

-Vệ tiên sinh, anh không hẹn bất cứ ai, nhưng người khách đó lại nói rằng không thể không gặp anh.

-Được rồi! – Tôi nghĩ một chút:

-Là người như thế nào vậy?

-Là một người. . . chắc là hai người. . . - Giọng nói của Thái tiểu thư vô cùng do dự.

-Thái tiểu thư, hôm nay cô nhận được mấy bức thư tình thế? – Tôi hỏi trêu cô nàng. Thái tiểu thư là một mỹ nữ nổi danh trong tòa cao ốc này, toàn bộ nhân viên nam trong văn phòng cao ốc, kể cả đã kết hôn hay chưa lập gia đình đều lấy chuyện có thể mời cô đi ăn cơm là một chuyện rất vinh dự.

Cô nói rất hàm hồ, thậm chí là cả khách có một người hay hai người cô cũng không biết rõ. Đại khái là vì hôm nay có quá nhiều cuộc hẹn khiến cho cô nàng không biết làm thế nào, dường như tôi có thể nhìn thấy gương mặt cô đang đỏ ửng lên. Vì không thể để cô nàng khó xử thêm nữa cho nên tôi lập tức nói:

-Mời khách vào đi!

-Cho tất cả vào ư? – Nàng do dự hỏi.

-Rốt cuộc là có mấy người? – Tôi cũng có phần không kiên nhẫn được nữa.

-Vệ tiên sinh, chỉ có một người muốn gặp anh, nhưng tôi sợ là hai người bọn họ đều muốn cùng vào với nhau. – Thái tiểu thư trả lời như thế, quả thực cô nói năng có phần lộn xộn.

Trong sát na đó, tôi xoay người nghĩ lại, cô nói như vậy có phải vì những người đó đang đe dọa cô không? Tính cảnh giác của tôi lập tức được đề cao, tôi trầm giọng nói:

-Mời bọn họ cùng vào đi!

Sau khi tôi ra quyết định đối với tình huống này, tôi tắt điện thoại đi, rồi lập tức kéo ngăn kéo ra. Trong ngăn kéo có đặt một khẩu súng ngắn chuôi bằng ngà voi, đồng thời, tôi nhấn một công tắc trên bàn làm việc. Một tấm thủy tinh vốn được đặt ở trên mặt bàn bị dựng lên, ngăn ở trước mặt tôi.

Đây là một tấm thủy tinh không vỡ, có thể chặn được sự tấn công của súng ngắn ở cự ly gần có đường kính khoảng 4, 5 inch. Nó đã từng cứu tôi một lần.

Từ trong giọng nói của Thái tiểu thư, tôi đã thấy chuyện có điểm không bình thường, bởi vậy tôi mới lập tức chuẩn bị cho tốt. Tôi dựng tấm kính tránh đạn ở trước mặt mình, bởi vì ánh đèn trong phòng được bố trí rất tài tình nên nếu như không nhìn kỹ sẽ rất khó mà phát hiện ra. Nếu như người tới đây để làm loạn, vừa vào cửa thì sẽ rút súng tấn công tôi luôn. Như vậy, súng của hắn sẽ bắn không trúng vào tôi, mà chỉ va chạm vào lớp kính tránh đạn của tôi, tôi có thể thong thả đánh trả. Lần trước đó, tấm thủy tinh tránh đạn đã cứu tính mạng tôi, chính là trong tình hình phát sinh như thế này. Tôi chuẩn bị xong chưa được bao lâu, ngoài cửa đã vang lên những tiếng "Cốc! Cốc!", tôi đè hơi thở, nói:

-Vào đi!

Tôi nhìn nắm đấm cửa chuyển động, cửa bị đẩy ra. Trong khoảng thời gian ngắn, tâm tình của tôi không khỏi cực kỳ căng thẳng. Thế nhưng trong khoảnh khắc, đó tôi lại cảm thấy phát mặt nhìn nóng tới phát sốt! Cuộc sống của tôi làm cho tinh thần của chính mình giống như kéo căng ra. Người đi vào cũng chẳng phải "Kẻ cướp" trong suy nghĩ, đồng thời, tôi cũng đã hoàn toàn hiểu rõ lời của Thái tiểu thư.

Đi vào là hai người, nhưng chỉ có một người muốn gặp tôi, nhưng hai người lại phải đi vào cùng nhau.

Tất cả chuyện này đều vô cùng đơn giản, bởi vì một trong hai người là một người mù, không có người khác dẫn thì ông ấy làm sao có khả năng đi lại trong một hoàn cảnh xa lạ! Người mù đó là một người già, khoảng chừng hơn sáu mươi tuổi, ăn mặc một bộ trang phục thời Đường toàn sắc trắng, trong tay nắm một cây trượng đầu khảm ngà voi, được điêu khắc cực kỳ tinh xảo.

Bên trong túi áo của ông còn lộ ra một chiếc đồng hồ bằng vàng, và còn cài một miếng ngọc phỉ thủy nặng trĩu, tất cả những điều này đều tỏ rõ ông ấy là một người vô cùng giàu có. Ông ấy vừa vào cửa, liền tháo kính đen xuống, cho nên tôi lập tức biết được ông ấy là một người mù.

Người dẫn ông ấy vào là một cô bé khoảng mười hai, mười ba tuổi mặc đồng phục.

Như vậy, hai người này tất nhiên sẽ không dùng bạo lực để đối phó với tôi, nên tôi lập tức để tấm thủy tinh chống đạn trải lại trên bàn, và đóng ngăn kéo lại.

Khi đó, tôi không khỏi kỳ quái: ông lão này tới tìm tôi có việc gì vậy nhỉ?

Sau khi ông ấy đi vào, cây trượng hơi hướng về phía trước, trước khi tiến thêm một bước, tôi đã hạ thấp người xuống nói:

-Mời ngồi, mời ngồi!

Ông ta ngồi xuống, lấy trong áo ra một tấm danh thiếp đưa cho cô bé kia, cô bé lại giao cho tôi. Tôi cầm lấy xem xét, chỉ thấy trên đó viết ba chữ: Vu Đình Văn.

Ba chữ đó, không hề có một chút ý nghĩa nào với tôi, bởi vì cho tới bây giờ tôi chưa từng nghe thấy cái tên như vậy.

Tôi cẩn thận quan sát thoáng qua ông ấy, vừa khách sáo, vừa đoán chừng ý đồ ông ấy tới đây.

Tôi vừa rồi căng thẳng cũng hoàn toàn không phải là không có lý do, là bởi vì sau khi tôi trở về từ Corsica, ngoại trừ cõi lòng tràn ngập buồn đau, thì chẳng thu hoạch được thứ gì nữa, nhưng mà có một vài người lại cho rằng tôi đã lấy được kho báu, họ đang muốn chia món lợi đó với tôi! Mà những người muốn chia chén canh với tôi đều là những kẻ cướp chạy trốn, một khi gặp lại, lúc nào cũng có khả năng đánh nhau to.

Sau một hồi khách sáo, tôi hỏi thẳng:

-Vu tiên sinh, ông tới gặp tôi là vì chuyện gì thế?

Theo hướng tiếng nói của tôi phát ra, Vu Đình Văn dùng đôi mắt không nhìn thấy gì trông về phía tôi, ông từ tốn nói:

-Có một vụ mua bán lớn muốn bàn bạc với anh.

Tôi lập tức nói:

-Vu tiên sinh. Ông tìm lộn người rôi, ông không nên tìm tôi mà phải tìm quản lý của tôi.

Vu Đình Văn đột nhiên cười ha hả. Tiếng cười của ông cực kỳ vang dội, khiến cho thần kinh đang thả lỏng của tôi lại căng lên. Ông ta cười một lúc, rồi mới nói:

-Vệ lão đệ, vụ mua bán lớn này chỉ có ta và đệ mới có thể thực hiện thành công!

Cách xưng hô của ông ấy với tôi khiến cho tôi cả kinh, dĩ nhiên tôi biết ông ấy cũng không phải là hạng nhân vật bình thường. Tay của tôi nhẹ nhàng kéo ra một cái khác ở trên bàn làm việc, ấn xuống một cái. Lập tức một chiếc máy ghi âm cực kỳ tốt đã bắt đầu hoạt động.

Tôi cười hiểu ý, đồng thời tôi cũng tin rằng Vu Đình Văn nhất định không phải cái tên thật sự của ông ta, tôi nói:

-Vu tiên sinh, ông đã tới tìm tôi, đương nhiên nên biết đôi khi tôi tuy không phải là thái thú pháp luật, nhưng đều chỉ giới hạn trong việc trừng trị một vài tên khốn nạn mà pháp luận không có cách nào ngăn chặn được, còn về những chuyện quá mức, tôi tuyệt đối sẽ không làm!

Vu Đình Văn cũng không trả lời ngay, ông ta nói với cô bé ở bên cạnh nói:

-Cho tôi một điếu thuốc.

Cô bé kia lấy ra một điếu thuốc ở trong bao thuốc lá ở trên bàn trà, ông ta cầm lấy, châm lửa, hít một hơi thật sâu, nói:

-Vệ lão đệ, hoàn toàn không phạm pháp!

-Ồ, thật sao? – Ngữ điệu của tôi cực kỳ lười biếng.

Ông ta đột nhiên khom người về phía trước, nói:

-Đó là một khối lượng lớn vàng thỏi, tiền giấy của các quốc gia. – Giọng nói của ông ta trở nên gấp gáp:

-Còn có rất nhiều, thực sự còn nhiều lắm, hơn nữa nhưng thứ này hoàn toàn là vật vô chủ, chúng ta có thể.

Tôi không chờ ông ta nói xong, tôi đã lớn tiếng hô lên:

-Không!

Ông ấy chợt ngẩn người. Tôi lập tức lại nói:

-Vu tiên sinh, rất xin lỗi ông, tôi muốn xin lỗi vì không thể đón tiếp được nữa.

Vu Đình Văn lập tức đứng lên, lại ngẩn người một lúc lâu, giống như đang lẩm bẩm nói:

-Chẳng lẽ là ta tìm lộn người rồi sao?

Sau khi tôi trải qua những chuyện liên tiếp khi tìm kiếm kho báu Rommel, tôi tin sau này, lại có những người nhắc tới chuyện kho báu gì đó với tôi. Tôi đều hạ lệnh đuổi khách không chút khách khí!

Trong giọng nói của Vu Đình Văn có chút run rẩy, điều đó khiến cho khẩu âm Giao Đông của ông ấy càng đậm thêm, ông ta nói:

-Lão đệ, anh thậm chí còn không muốn nghe tôi nói một câu sao?

Tôi nói:

-Thật xin lỗi, tôi không muốn.

Ông ta thở dài một hơi, nói: - Được!

Ông ấy cũng không trì hoãn thêm nữa, quay người liền đi ra cửa.

Sau khi ông ấy đi khỏi, tôi tua cuộn băng ghi âm một lần, lại thêm lần nữa. Trong lúc đó đột nhiên tôi đã xuất hiện một suy nghĩ trong đầu, bởi vì từ giọng nói của Vu Đình Văn, tôi chẳng những phát hiện sự thất vọng vô cùng mà còn phát hiện được nỗi sợ hãi tương đương!

Tôi vội vàng bấm một dãy số, người nghe điện thoại là một người trẻ tuổi trong lòng có khát vọng làm thám tử, cậu ta đang làm việc ngay trong công ty của tôi. Cậu ta có suy nghĩ cực kỳ linh hoạt, tên của cậu ấy là Quách Tắc Thanh.

Tôi chờ cuộc điện thoại được kết nối, lập tức nói:

-Tiểu Quách, là anh đây, một già một trẻ vừa đi khỏi phòng làm việc của anh, chú có để ý thấy không?

-Tất nhiên, người già kia có thể là một nhà tài phiệt về hưu, nhưng xuất thân của ông ấy không quá tốt bởi vì tay của ông ấy rất thô, hơn nữa… – Cậu ta nói thao thao bất tuyệt.

Tôi không chờ cậu ta phân tích kỹ ra, liền nói:

-Tốt, chú lập tức theo dõi ông ấy, đừng để ông ấy phát hiện ra.

Quách Tắc Thanh đồng ý một cách hưng phấn. Tôi kết thúc cuộc gọi, nhìn ra phía ngoài cửa sổ, chỉ thấy Vu Đình Văn và cô bé kia đã tới phía đường cái trước mặt, bọn họ đứng ở đường cái trước mặt một lúc giống như không biết làm thế nào. Sau đó, tôi thấy Quách Tắc Thanh cũng băng qua đường cái.

Vu Đình Văn từ từ đi về phía trước, Quách Tắc Thanh bám sát phía sau, chỉ trong chốc lát, ba người họ đã chui vào trong dòng người ồn ã, nhìn không thấy nữa. Tôi ngáp một cái, rồi lại ngồi xuống ghế.

Một lát sau, tôi đi khỏi văn phòng, nói với Thái tiểu thư:

-Tiểu Quách tới tìm tôi, thì bảo cậu ấy gọi điện thoại tới nhà tôi.

Thái tiểu thư tất nhiên còn nhớ rõ lời nói vừa rồi, thế nên đỏ mặt, khẽ gật đầu. Cô nàng vô cùng xinh đẹp, hơn nữa còn rất đoan trang, khó trách sao phái nam trong cả tòa cao ốc đều mê muội vì cô.

Chẳng mất bao lâu, tôi đã về tới nhà, hẹn với ba người bạn tới chơi bài brit. Tôi căn bản đã quên hết chuyện về Vu Đình Văn. Đợi tới lúc ba người bạn của tôi nói lời tạm biệt ra về, nhìn thời gian đã gần năm giờ chiều, thế mà Quách Tắc Thanh vẫn không gọi điện thoại tới. Tôi lập tức gọi điện thoại về công ty, người trong công ty trả lời tôi là cậu ta vẫn chưa về.

Tôi suy nghĩ một chút cảm thấy chuyện này có hai khả năng: một là Vu Đình Văn là một tên điên trí óc hám tiền, lời ông ta nói với tôi là hoàn toàn vô nghĩa. Hai là, lời của ông ta nói thật sự có chuyện lạ. Lúc tôi phái Tiểu Quách đi theo dõi ông ta, tất nhiên trong lòng tôi đã nhận định Vu Đình Văn chính là dạng người thứ nhất.

Thế nhưng bây giờ xem ra, suy đoán của tôi không đúng rồi, tôi đã khiến Quách Tắc Thanh dấn thân vào trong nguy hiểm cực lớn.

Tôi bắt đầu lo lắng cho Tiểu Quách. Mà lo lắng này, càng ngày càng đậm. Mãi cho tới nửa đêm, chuông điện thoại mới bắt đầu rung lên dữ dội. Tôi nhảy bật dậy từ trên giường, nhấc ống nghe lên, nói:

"Tiểu Quách ư? "

"Không phải Tiểu Quách, Tiểu Quách xảy ra chuyện rồi!" Đó chính là giọng nói quản lý của tôi, tôi cả kinh, hỏi: "Cậu ấy đã xảy ra chuyện gì? Cậu ấy đang ở đâu?"

"Đang ở trong bệnh viện, cậu ta bị trọng thương, anh mau tới đi!"

"Trời ạ!" Tôi không nén được kêu lên, nhìn ra phía ngoài, trời đang mưa, tôi cũng không kịp thay quần áo, mặc một chiếc áo mưa ra bên ngoài áo ngủ, lái xe chạy như bay trên đường đêm yên tĩnh. Hai mươi phút sau, tôi đã tới bệnh viện.

Có hai nhân viên cảnh sát đang chờ tôi, một người là cảnh sát Lý, chúng tôi rất quen thuộc nhau. Tôi lập tức hỏi:

-Tiểu Quách ở đâu, cậu ấy đã đã xảy ra chuyện gì? Tôi có thể gặp cậu ta không? – Bởi vì tôi lúc ấy rất căng thẳng, cho nên bất chấp lễ phép, cứ vội vàng truy hỏi như vậy.

Anh ta chưa kịp trả lời, một bác sĩ đã đi ra, nói:

-Chỉ sợ là anh không thể.

Tôi lắp bắp kinh hãi, nói:

-Chuyện gì? Cậu. ..Cậu ấy. . . -Tôi thậm chí không có dũng khí nói hai từ "đã chết" ra. Bởi vì, nếu như nói Quách tắc Thanh đã chết, điều này có nghĩa chẳng khác gì là do tôi phái cậu ta đi vào chỗ chết!

Bác sĩ suy nghĩ một chút, rồi nói:

-Cậu ta còn chưa thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm, thương thế của cậu ấy cực kỳ quái lạ, như là bị người ta đặt ở trên máy đóng cọc, dùng sức ép vào: nội tạng, khớp xương, đều bị thương tổn có hiện tượng xuất huyết bên trong...

Tôi không chờ bác sĩ nói xong thì đã biết Tiểu Quách bị thương tổn gì, cậu ấy đương nhiên không phải bị người ta thả ở trên máy đóng cọc, ép vào thương tổn, mà là bị người mang võ thuật Trung Quốc cao minh đả thương!

Tuy Tiểu Quách cũng đã theo tôi luyện quyền thuật vài ngày, nhưng nếu như cậu ta gặp phải cao thủ thân mang tuyệt kỹ, cậu ta có thể không lập tức tử vong, tất nhiên là một chuyện cực kỳ may mắn rồi. Tôi lập tức hỏi:

-Theo ý ông, cậu ta không đáng ngại chứ?

Bác sĩ lắc đầu chần chừ:

-Rất khó nói, nếu như đến buổi sáng ngày mai. Tình hình của cậu ta vẫn chưa thay đổi mạnh, vậy xem như là đã thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm rồi.

Cảnh sát Lý ngay lập tức nói:

-Cảnh sát muốn hỏi cậu ta vì ngoài ra còn có một vụ án mạng, muốn nghe ý kiến của cậu ấy.

-Ngoài ra còn có một vụ án mạng?

Tôi cảm thấy càng ngày càng không bình thường. Bác sĩ nói:

-Tôi thấy ít nhất trong vòng một tháng, mục đích này của anh không thể đạt được rồi. Hơn nữa trong tháng tiếp sau, anh có thể đạt được mục đích này không thì vẫn là câu hỏi.

Tôi và cảnh sát Lý cùng hô lên, hỏi:

-Tại sao lại thế?

Bác sĩ nói:

-Thương thế của cậu ấy vô cùng nghiêm trọng. Cậu ta có thể sống sót dường như đã là một kỳ tích. Dù cho đã thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm, nhưng trong một tháng đó, cậu ta tuyệt đối không thể mở miệng. Mà trong một tháng tiếp sau, cậu ta có thể sẽ vì chấn thương não mà mất đi tất cả trí nhớ hay không thì không có cách đoán trước được. Căn cứ vào tỷ lệ của ngành y, người bị trọng thương nặng như cậu ta, sau khi được cứu sống, trở nên ngu ngốc chiếm 40%, mất trí nhớ chiếm tới 56%. . .

Bác sĩ nói tới đây, thì giang tay ra không nói thêm gì nữa. Cảnh sát Lý vỗ vỗ vào trên bờ vai của tôi, nói:

-Chúng ta đi ra ngoài rồi nói chuyện sau!

Trong lòng của tôi tràn ngập nghi vấn. Căn cứ vào cách nói của bác sĩ, dù có qua một tháng trị liệu, hy vọng Tiểu Quách có thể hoàn toàn phục hồi như cũ, chỉ có 4% ít ỏi!

Tôi và cảnh sát Lý cùng vào trong xe cảnh sát, mỗi người tự châm cho mình một điếu thuốc. Im lặng một lúc lâu, cảnh sát Lý mới hỏi:

-Quách Tắc Thanh là nhân viên trong công ty của anh à?

Tôi khẽ gật đầu, nói:

-Không sai!

Anh ta lại hỏi:

-Bình thường cậu ta là người thế nào?

Tôi nói:

-Rất tốt, thông minh, có suy nghĩ, động lực, đôi khi không tránh khỏi có phần trẻ con, nhưng vẫn có thể xem là một thanh niên tốt có tiền đồ.

Cảnh sát Lý cười gượng, nói:

-Tính trẻ con? Đúng là có một điểm không sai. Anh xem đi, đây là thứ lúc chúng tôi phát hiện ra cậu ta đang nắm chặt ở trong tay! –Anh ta vừa nói, vừa mở cặp da làm việc ra, đưa cho tôi một vật.

Tôi nhìn một cái, không khỏi ngẩn người, nói:

-Đây. . . Đây là có ý nghĩa gì?

Cảnh sát lý nhún vai, nói:

-Ngoại trừ cậu ta ra, ai biết thứ đó có ý nghĩa gì?

Tôi lại cẩn thận xem kỹ vật kia, đó là một con khỉ dùng giấy bìa trắng gấp thành. Mười phần là đồ chơi của học sinh tiểu học lớp ba, lớp bốn, ước chừng dài mười cm, rộng bốn cm. Mặc dù Quách Tắc Thanh có tính trẻ con nhưng cũng không đến mức này, tôi lật qua lật lại nhìn xem thì cũng chỉ là một con khỉ giấy. Tất nhiên, tôi biết trong đó tất có nguyên do, nhưng tôi lại không nghĩ ra nó là cái gì.

Tôi không muốn trả con khỉ giấy lại ngay, tôi chỉ hỏi:

-Các anh phát hiện ra cậu ta ở đâu?

Cảnh sát Lý nói:

-Ở vùng ngoại ô, cạnh một con đường mòn vô cùng hẻo lánh. Khoảng chín giờ, người hàng xóm ở gần đó gọi điện báo là nghe được tiếng kêu cứu. Trời mưa, thế nên rất khó tiến hành tìm kiếm. Cho tới tận gần 11h, chúng tôi mới phát hiện ra cậu ta và một thi thể khác.

-Một thi thể khác? –Tôi vừa chuyên tâm quan sát con khỉ được gấp thành từ bìa trắng kia, vừa hỏi:

-Là ai?

-Chúng tôi không có cách gì phân biệt rõ thân phận của ông ta, quần áo của ông ấy đều bị lột sạch hết, ông ta là một người mù.

-Một người mù? – Tôi suýt nữa đã hô to lên.

-Đúng vậy, ước chừng khoảng 60 tuổi, không có bất kỳ manh mối nào có thể chứng minh thân phận của ông ta, nhưng trong túi áo của Quách Tắc Thanh lại có danh thiếp của cậu ta, để cho chúng tôi biết cậu ta là ai.

-Con khỉ giấy này là lấy từ trong tay cậu ta sao?

-Đúng vậy, cậu ta nắm chặt trong tay, chúng tôi phải dùng lực mở ngón tay của cậu ta mới có thể lấy ra. . . – Anh ta nhìn thấy tôi không ngừng lật qua lật lại con khỉ giấy để xem xét, đột nhiên ngừng kể, hỏi:

-Thế nào, con khỉ giấy này có ẩn giấu bí mật gì sao?

Tôi trả con khỉ giấy kia lại cho hắn, nói:

-Rất xin lỗi, tôi không phát hiện được cái gì cả, có lẽ phải mở nó ra, mới có thể có chút manh mối. – Lúc tôi trả con khỉ giấy cho cảnh sát Lý, ngón tay cái đặt ở một bên dùng sức miết một cái.

Đây cũng là một trong những "động tác phi pháp" của tôi, tất nhiên là tôi đã phát hiện ra một manh mối, động tác của tôi là để xóa sạch manh mối này! Bởi vì tôi muốn dựa vào thực lực của mình, để trừng phạt hung thủ làm hại Tiểu Quách.

Manh mối tôi phát hiện ra là ở trên con khỉ giấy, có dấu móng tay xẹt qua.

Dấu vết đó rất mờ, nhưng đã đủ cho tôi nhận ra, trên đó là một từ tiếng anh, cùng với hai con số Ả Rập. Đương nhiên, dưới sức miết của ngón tay cái tôi những dấu vết kia đều biến mất. Từ tiếng anh kia là một tên người "Tomson" mà hai số ả rập kia là số 2 và số 5, tôi nhớ rằng hai số kia nằm rất xa nhau, đó tất nhiên là thời điểm Quách Tắc Thanh còn minh mẫn lưu lại.

Tôi không biết trong quá trình cậu ta theo dõi Vu Đình Văn, đã gặp phải chuyện gì. Mà qua việc này, khả năng chí ít là trong một tháng sau, mới có thể biết rõ. Mà càng có khả năng, đó vĩnh viễn là một điều bí ẩn. Hôm nay, tôi biết là Vu Đình Văn đã chết, mà Quách Tắc Thanh thì lưu lại mấy chữ "Tomson 25". Tôi định dựa vào một ít manh mối ở bên trong để tìm ra khả năng này vĩnh viễn là một câu đố đích xác chân thật đã phân rõ!

Đây tất nhiên là một việc cực kỳ khó khăn, tôi ôm lấy đầu mãi tới tận bình minh, vẫn không biết hai chữ kia có ý nghĩa gì. Mà đối với tất cả chuyện đã xảy ra, thì vẫn là hỗn loạn.

Tôi mở một lon bia lạnh để coi như là bữa sáng, gọi điện thoại tới bệnh viện. Cám ơn trời đất Thương thế của Tiểu Quách không có gì biến hóa ác liệt, nói cách khác, cậu ta đã qua khỏi thời kỳ nguy hiểm. "Tomson 25" khiến cho tôi rối loạn một đêm, đến cuối cùng tôi vẫn không phát hiện ra nó có ý nghĩa gì.

Tất nhiên, tôi còn có một manh mối khác, cũng là manh mối mà sở cảnh sát không biết; đó chính là cô bé dẫn Vu Đình Văn tới gặp tôi, tôi nhớ là cô bé ấy mặc đồng phục tới, hơn nữa tôi càng nhớ rõ là huy hiệu thêu trên đồng phục của cô bé là trường học nào.

Tôi tắm trong một bồn tắm nước lạnh, tĩnh tọa hai mươi phút, lập tức liền xua tan cảm giác mệt mỏi của một đêm không ngủ. ( đây không phải là chuyện "thần thoại" gì, hai mươi phút tĩnh tọa với điều hòa nội tức, cũng chính là tu luyện "Nội công", người đã có căn bản trong nội công là có thể đủ để đạt tới giấc ngủ tám tiếng.)

Sau đó, tôi lại ngồi xuống bàn học, vạch ra chuyện cần phải làm hôm nay. Tôi nghĩ không được bao lâu, thì đã đi ra ngoài, đầu tiên là tôi đi tới bệnh viện nhìn Tiểu Quách. Tiểu Quách vẫn nằm ngủ giống như người bình thường. Toàn thân vẫn quấn trong băng gạc, không thể cung cấp bất cứ manh mối gì. Sau đó, tôi gọi một cú điện thoại cho cảnh sát, đi cùng với một trinh sát mặc thường phục tới một trường học có tiếng, mất thời gian nửa tiếng tôi đã tra ra cô bé đi vào văn phòng của tôi.

Chúng tôi nói với nhau mấy lời như sau:

-Người hôm qua em dẫn tới văn phòng của anh là người thế nào với em?

-Người nào cơ?

Cô bé mở to hai mắt:

-Em vốn không biết ông ấy!

-Vậy tại sao em lại đi cùng với ông ta?

-À! Ông ấy là người mù, đi sang đường trong thành phố sầm uất là rất dễ gặp nguy hiểm, thế nên em đưa ông ấy qua đường. Nhưng ông ấy lại yêu cầu em dẫn ông ấy đi lên, dù sao em cũng đã thi xong nên rất rảnh, em bèn đồng ý với ông ấy.

Tôi không có lý do gì không tin vào lời cô bé, đành phải rời khỏi ngôi trường này, rồi lại tới nơi phát hiện ra Tiểu Quách, quanh quẩn khoảng gần một tiếng vẫn không thu được kết quả gì. Giữa trưa, tôi chán nản về tới nhà.

Tôi cũng không phải là một thám tử tốt, một thám tử trách nhiệm. Một thám tử chắc chắn phải trải qua huấn luyện có hệ thống, mà những hiểu biết của tôi chẳng qua chỉ là chút ít bề ngoài! Trên đường về nhà, tôi cân nhắc có nên mời một vài người bạn thám tử tư qua giúp tôi điều tra việc này.

Mới về tới nhà chưa được bao lâu, lão Thái làm công nhân trong nhà từ thời ông nội, cầm một bức điện báo đưa cho tôi, nói:

-Đưa tới từ lúc mười một giờ!

Tôi nhận bức điện báo để đọc xem, điện báo tới từ New York.

Tôi không khỏi cảm thấy kỳ lạ. Bạn của tôi rất nhiều, thậm chí cả những nơi gần Alaska, trong thôn làng Eskimo cũng có những người bạn sinh tử của tôi, nhưng tôi nghĩ không ra là ai đó ở New York lại có chuyện gì quan trọng tới mức này, mà phải đánh điện báo cho tôi!

Tôi không suy nghĩ lâu, bèn mở phong thư ra, nội dung bức điện rất dài, chỉ nhìn vào cách xưng hô đã khiến tôi phải ngẩn người. Cách xưng hô đó là: "Trứng chim ngói thân yêu! "

Tôi gần như không thể kiềm chế được lửa giận trong lòng, đây là một ngày tôi cảm thấy bực dọc nhất. Thế mà lại có người đánh cho tôi một bức điện báo, còn gọi tôi là "Trứng chim ngói thân yêu!" . Tôi vung tay lên, định ném bức điện báo kia đi, không thèm nhìn nó nữa. Thế nhưng, ngay trong giây phút bức điện báo sắp sửa rời khỏi tay, tôi đột nhiên nhớ ra ba chữ "Trứng chim ngói" . Đó là một chuyện đã từ rất lâu, lâu tới nỗi tôi suýt nữa đã quên mất, nhưng vẫn còn người nhớ rõ. Chuyện đó đại khái là năm tôi mười bốn tuổi, lúc đó, chúng tôi còn ở trong một làng quê yên tĩnh, có một lần, tôi tìm được trứng chim ngói trong đồng ruộng, lại bị một con rết cực lớn bò qua mặt, vác cái mặt bị sưng vù về tới nhà, bôi cao nhạc (1) màu đen lên, từ lúc đó tới tận khi tôi vượt qua thời niên thiếu, mọi người chỉ gọi tôi là "Trứng chim ngói" mà không hề gọi tên. Tôi không hề ghét cái tên này, trái lại cảm thấy rất thân thiết. Tôi giở điện báo ra xem tiếp, bức điện báo này giống như một bức thư, có thể thấy người đánh bức điện báo này là người có tiền tới mức nào mà lại không hề coi trọng tiền tài.

Nội dung bức điện là: "Anh không nghĩ rằng em sẽ đánh điện báo cho anh chứ, em là ai, anh thử đoán đi. Đoán không ra, thì hãy xem chữ ký ở phía cuối." Tôi lập tức nhận ra đây nhất định là một cô gái, các cô gái thích nhất là viết như thế này! Anh đoán em là ai à? Ai mà bình tĩnh để đoán lung tung cơ chứ? Tôi lập tức xem chữ ký ở phần cuối bức điện báo, đó là một một dòng chữ dài tới mức không thể dài hơn: mèo hoa nhỏ không hiểu chuyện, kẻ phá hoại đồng hồ bát âm, kẻ tiêu diệt " vảy Trân Châu " và kẻ giải phẫu chim sáo.

Tôi gần như là kêu lên ngay lập tức :

- Lão Thái!

Lão Thái khom lưng đi tới, tôi giơ bức điện báo trong tay lên, cười nói:

-Lão Thái, chú đoán thử coi ai đánh bức điện báo này tới đây?

Lão Thái chớp chớp mắt. tôi nói:

-Lão Thái, chú còn nhớ ai tháo chiếc đồng hồ bát âm của ông nội ra thành một đống bánh xe? Ai rút đầu lưỡi của chim sáo ra? Ai giết cá vàng vảy trân châu quý báu không?

-Hồng Hồng! - Lão Thái vỗ tay và kêu lên:

-Cô nàng đánh điện báo tới làm gì? Không phải muốn tới đây đấy chứ. Ôi! Ông trời của tôi!

Hồng Hồng là em họ của tôi, cô nàng nhỏ hơn tôi 8 tuổi, cha mẹ đều là du học sinh nước Mỹ, dưới "phương pháp giáo dục mới" của bọn họ, Hồng Hồng cho tới hôm nay chính là nhân vật ngay cả lão Thái khi nhắc tới đều thấy sợ hãi. Cô ấy tất nhiên không phải là thứ ba đầu sáu tay, mặt xanh nanh vàng gì. Trong trí nhớ của tôi, cô nàng thực sự là vô cùng đáng yêu, nhưng cũng rất đáng sợ, là đầu và hai tay của cô nàng. Bạn vĩnh viễn không thể đánh giá được khi từng tế bào não của cô nàng hoạt động, thì sẽ có kết quả thế nào và cũng vĩnh viễn không biết hai tay của cô sau khi sử dụng dao gọt trái cây mổ xẻ các loại cá vàng hiếm thấy trên đời, lại sẽ tiếp tục đi làm việc gì nữa. Ngày hè năm đó (chính là năm tôi trở thành "Trứng chim ngói" ), cô nàng từng ở chung với tôi trong ngôi làng đó một mùa hè, các cô bé nông thôn đều chỉ dám nhìn cô nàng từ phía xa, mà các cậu bé thì còn tránh ra xa hơn!

Tôi cười nói:

-Để cháu xem xem!

Tôi lại tiếp tục đọc thêm, nói:

-Lão Thái, chú nhanh chuẩn bị đi, cô ấy sẽ tới vào bốn giờ chiều hôm nay, muốn cháu đi đón, chú nói cho cô ấy biết cháu không đi được, chú đi đi! – Lão Thái ôm lấy đầu, kêu lên:

-Ông trời, Hồng Hồng sắp tới đây rồi! Ông trời!

Lão Thái vừa kêu, vừa muốn nhìn căn phòng của tôi, như là Alibaba và bốn mươi tên cướp sắp xông vào đây tới nơi, tôi không nén được cười, nói:

-Lão Thái, Hồng Hồng bây giờ đã trưởng thành rồi, chú còn sợ cô ấy làm cái gì sao?

-A Lý! – Lão Thái gượng cười:

- Ai đó đều sẽ thay đổi, nhưng Hồng Hồng cho tới tám mươi tuổi cũng vẫn như thế thôi!

Tôi nói:

-Không có cách nào khác, cô ấy tới, chúng ta không thể không đón tiếp. Tới lúc đó chú đi đón cô ấy nhé, cháu phải đi ra ngoài, có thể sẽ về muộn một chút.

Lão Thái không biết làm gì khác đành phải gật đầu.

Tôi vội vàng ăn cơm, rồi lái xe tới văn phòng. Tôi lại bật máy ghi âm một lần nữa, cuộc đối thoại của Vu Đình Văn và tôi lại vang bên tai tôi, tôi thực sự đã nghe ra trong câu nói cuối cùng của Vu Đình Văn, chẳng những có sự thất vọng, hơn nữa còn ẩn chứa sự sợ hãi cực kỳ lớn.

Bây giờ ông ta đã chết, bất luận như thế nào cái chết của ông ấy, tôi đã cự tuyệt ngay đề nghị của ông ấy với mình, thậm chí cũng chẳng thèm hỏi một câu liên quan. Tôi ôm lấy đầu, cảm thấy vô cùng hối hận.

Nhưng chuyện đã xảy ra rồi, hối hận cũng vô dụng mà thôi. Tôi chỉ ngồi trong phòng làm việc một lát, đã tới thời điểm hôm qua Vu Đình Văn tới tìm tôi. Trong lòng của tôi, đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ: lúc này ngồi yên, sao không thử suy nghĩ xem, con đường ngày hôm qua Quách Tắc Thanh theo dõi Vu Đình Văn đi qua, mình cũng đi một lượt xem nhỉ? Quách Tắc Thanh xuất phát từ đây, tôi cũng biết địa điểm cậu ấy bị thương. Tôi đi một lượt có thể sẽ phát hiện ra điều gì đấy! Tôi quyết định được chủ kiến, bèn lập tức đi khỏi văn phòng, bỏ xe lại không cần đụng đến, cuốc bộ thẳng một mạch ra tới nội thành, mới bắt một chuyến xe chợ (vì trong suy nghĩ của tôi, có lẽ Vu Đình Văn vẫn luôn đi bộ). Trước khi đi tới điểm đích tôi lại xuống xe. Nhưng mà, cho tới điểm đích, tôi hoàn toàn vẫn không phát hiện ra điều gì, tôi đã tới nơi này được một lần, lúc này đây, tôi càng kiểm tra kỹ càng hơn nơi này rất hoang vu đích thực là một địa điểm để hành hung rất tốt. Có một đám cỏ dại đã bị nát, tất nhiên đây là chỗ bọn họ động võ. Nhưng tôi nhìn cẩn thận một chút, lại phát hiện chỉ có một dấu chân tương đối sâu, đó là vết giầy mềm Vu Đình Văn đi hôm qua.

Còn những dấu chân khác đều rất nông, không giống như những người có võ công để lại. Trong lòng tôi không khỏi cảm thấy kỳ lạ, Vu Đình Văn chết vì nội thương, là do thứ gì đã đánh chết ông ấy?

Người đánh chết ông ta sao lại có thể lưu lại những dấu chân kém cỏi như thế này? Tôi chắp hai tay ra sau lưng, không ngừng tự hỏi, đột nhiên, tôi dừng lại ở trước một gốc cây.

Ở trên thân cây có một thứ đồ vật cỡ bằng nắm tay bị đinh hạt táo đóng vào. Vật đó ở trong tán lá cây rậm rạp, không tìm kỹ sẽ khó mà phát hiện. Tôi lập tức chạy về phía trước, vật đó chính là một khỉ bằng giấy bìa trắng, dài khoảng 10 cm, giống hệt thứ mà tôi nhìn thấy hôm qua.

Mà chiếc đinh hạt táo kia đóng ngay vào đầu con khỉ giấy, ánh đen lập lòe, cực kỳ sắc nhọn. Tôi chưa nhìn được bao lâu, đang định thò tay lấy nó xuống, đột nhiên, tôi cảm thấy có điều gì đó bất thường, đó là một cảm giác đột nhiên xuất hiện, gần như là vô ý thức.

Loại cảm giác này là một thứ cảm giác rất khó diễn tả được bằng lời. Những người đã từng tiếp nhận hệ thống huấn luyện võ thuật của Trung Quốc, đối với loại cảm giác này cũng đã luyện được cực kỳ nhạy cảm, nó chính là "Tai nghe tám hướng" được viết ở trong tiểu thuyết võ hiệp. Trong sát na đó, tôi cảm thấy có một thứ ập vào người tôi. Có thể đây chỉ là một đám lá rụng, cũng có thể đó là một chiếc thiết chùy, tóm lại là có thứ gì đó lặng lẽ đánh về phía sau lưng tôi.

Tôi vội vàng xoay người lại, chuẩn bị phản kích. Nhưng sau khi tôi xoay người lại, tôi đâm ra ngẩn người.

Hoàng hôn bao phủ, cỏ dại tiêu điều, ở trước mắt không có thứ gì cả! Nhưng tôi tuyệt đối không cho rằng cảm giác khó nói nên lời kia chính là ảo giác, tôi ngẩn người ra một lúc, đang định lên tiếng bắt người vừa chủ tâm đánh lén mình phải ra mặt, đột nhiên, tôi cảm thấy sau lưng mình có một luồng gió cực nhẹ lướt qua. Luồng gió ấy đến đột nhiên và mau lẹ tới mức tôi chưa kịp xoay người lại, trên lưng đã cảm thấy đau đớn. Tôi đã bị thứ gì đó đánh một cú rất mạnh vào trên lưng!

Cú đánh đó khiến cho quần áo của tôi rách nát, cơ bắp nóng phát sốt, cơ thể hơi lảo đảo hướng về phía trước. Tôi chẳng những không đứng vững thân hình lại ngay mà trái lại còn tiện thể bổ nhào về phía ấy, tất nhiên tôi lập tức quay đầu lại nhìn. Hoàng hôn càng thêm đậm màu, trước mắt tôi vẫn không thấy bất kỳ kẻ thù nào! Nơi này, thật sự rất hoang vu, mặc dù là trong ngày nắng nóng nhưng tôi lại cảm thấy ớn lạnh! Cú đánh vừa rồi rất mạnh, nếu tôi là hạng bình thường, chỉ sợ đã ngất đi từ lâu! Thế nhưng, người ra tay đánh tôi một cú lại không thấy tăm hơi! Tôi đã rõ vì sao Tiểu Quách lại bị trọng thương tới mức đó, bởi vì cú đánh vừa rồi nếu như đánh vào trên người cậu ấy, đương nhiên là có thể khiến cho cậu ấy hôn mê bất tỉnh, giống như hôm nay! Tôi vẫn đang nằm ở trên mặt đất, ngửa mặt. Chỉ có như vậy, tôi mới có thể tránh được chuyện bị người đánh lén sau lưng. Xung quanh yên tĩnh tới cực điểm, tôi hít một nơi, vận khí nén đau, rồi lạnh lùng lên tiếng:

-Hèn chi mọi người nói ngọa hổ tàng long, cú tập kích của các hạ vừa rồi, cũng thật là nổi bật!

Tôi vừa nói, vừa sử dụng ánh mắt sắc bén tìm kiếm xung quanh, tuy nhiên vẫn không phát hiện được gì.

Lời của tôi, cũng không nhận được chút hồi âm nào, xém nữa cho rằng cú tấn công vừa rồi là đến từ ma quỷ gì đấy.

Tôi lại nói liên tiếp mấy câu, định kích đối phương phải ra mặt nhưng chẳng có chút tác dụng nào. Sắc trời ngày càng tối đen, tôi cẩn thận đứng lên. Trong bóng đêm, chỉ thấy một cái bóng giống như con rắn vụt ra từ một cái cây, không có một chút tiếng động, dĩ nhiên lại tập kích về phía tôi! Tôi vội vàng xoải chân đánh ra.

Thế nhưng, thế tới của bóng đen kia thật là nhanh tới cực điểm! Tôi vừa mới vừa cử động, bóng đen đã đập một cú thật mạnh lên thắt lưng của tôi. Tôi vội vàng thò tay ra tóm, bóng đen đó đã rụt trở về trên cây. Tôi đang định đánh về phía đó, thì sau lưng lại vụt tới một luồng gió nhẹ, không đợi tôi quay người lại, sau lưng lại chịu một cú đánh khá mạnh.

Cú đánh kia đã tóe lên đầy sao trước mắt tôi, ngực đau đớn, tôi không tự chủ được mà ngã nhào xuống đất.

Thời điểm này, tôi đã không còn nghi ngờ gì nữa có thể khẳng định có cường địch bản lĩnh cao cường ẩn nấp ở xung quanh. Hơn nữa là không chỉ có một người!

Bọn họ đương nhiên là ẩn nấp ở trên cây, mà thứ bọn họ dùng để tấn công tôi có thể là cây roi rất dài, tôi nhìn lực đạo của cả ba cây trường tiên (roi dài), trình độ võ thuật của mỗi người trong số họ này đều có thể bằng với tôi. Tôi cực kỳ có khả năng theo gót Vu Đình Văn và Quách Tắc Thanh.

Sau khi tôi ngã nhào trên mặt đất, trong lòng nhanh chóng xoay chuyển ý nghĩ, bấm tay xuống đất một cái rồi lại đứng dậy. Lần này, sự tấn công của đối phương tới càng nhanh hơn!

Tôi vừa mới đứng lên, sau gáy lại chịu một cú rất mạnh. Cú đánh đó suýt nữa đã bẻ gãy xương sọ của tôi! Tôi lại ngã nhào xuống đất một lần nữa, trong sát na đó, tôi đã nghĩ ra biện pháp ứng phó. Sau khi ngã xuống đất, tôi rên rỉ vài tiếng, bèn nén thở, không nhúc nhích. Tôi giả bộ ngất đi. Kỳ thực, lúc đó tôi cũng đã gần hôn mê. Xung quanh vẫn yên tĩnh tới lạ thường. Tôi hơi hé mắt ra để chú ý quan sát. Ít nhất phải qua nửa tiếng, mới nghe thấy ba tiếng rất nhỏ. Từ ba hướng khác với tôi, nhảy xuống ba người. Cả ba người đó đều cực kỳ thấp bé, nhìn trong bóng đêm quả thực giống như ba đứa bé, sau khi bọn họ nhảy xuống đất, liền trượt tới bên cạnh người tôi. Một người trong số họ, duỗi tay ra, một tiếng "soẹt" vang lên. Một cây roi dài vung ra quấn lấy hai chân tôi. Cây roi lại rung thêm lần nữa đưa toàn bộ thân thể của tôi lại bị ném về phía ngoài. Thời điểm này, trong lòng tôi rất là mâu thuẫn! Tất nhiên tôi có thể nương theo thế ném ra nhảy bật lên.

Nhưng nếu làm như vậy thì không tránh khỏi sẽ phải giao thủ trực diện với bọn họ, nhất định tôi không phải là địch thủ của bọn họ. Bởi vậy, tôi quyết định vẫn không nhúc nhích. Chỉ có như thế tôi mới có thể biết rõ lai lịch của ba người này với con khỉ giấy, rốt cuộc là có ẩn chứa điều gì bí mật.

Trong lòng tôi chỉ cầu khẩn lúc chạm xuống đất đầu không đụng phải cục đá gì đó. Tôi bị ném xa hơn một trượng, may mà chỉ ngã ở trên bãi cỏ. Tôi nằm bó tay bó chân.

Ba người bọn họ lại lướt tới giống như quỷ hồn, một người trong số họ lại vung trường tiên ra, lại ném tôi về phía không trung!

Rơi xuống đất lần thứ hai, cái gáy của tôi đụng phải rễ cây, một tiếng “Ầm” ở trong đầu, suýt nữa đã ngất đi. Tôi cố sức chống đỡ, bảo trì sự tỉnh táo trong đầu.

Lần thứ ba, tôi lại bị ném ra. Lần này, tôi bị ném ra rất cao, rất xa. Lúc rơi xuống một nhánh cây đụng mạnh vào thắt lưng của tôi. Tôi suýt nữa không nén nổi mà kêu lên một tiếng.

Từng giọt mồ hôi chảy xuống từ trên trán tôi, tôi hy vọng bọn họ không phát hiện ra tôi đang chảy mồ hôi. Bởi vì chỉ cần bọn họ phát hiện thấy điều này chắc chắn sẽ biết tôi chưa từng bất tỉnh thật sự.