Cô Nhóc Đã Trở Về...
Chương 1 - Chương 1
(22-05,2013)

_2 Năm trước:

_Kaka ,hôm nay sẽ là ngày cuối củng cái tên DarkMoon sẽ được sướng lên trong thế giới đêm- nó đang đu vắt vẻo trên thành cầu tay cầm một lon bia.

_Muội sao vậy- Nam đưa mắt nhìn nó tỏ vẻ khó hiểu

_Ông nội bắt muội sang Mỹ học, muội không từ chối được-nó thở dài

_Được- Nam suy nghỹ rồi gật đầu-hôm nay chúng ta sẽ làm hoành tráng một phen-tay Nam bóp móp lon bia- hẹn ngày tái ngộ

_Ok-nó uống hết lon bia, ném lon đi thật xa, nhảy xuống và đập tay Nam mỉm cười lạnh lùng rồi đeo mặt nạ- hẹn ngày tái ngộ.

_Ngày hôm đó , cái tên DarkMoon của bang Devil được sướng lên vang dội, nó đã tiêu diệt hết các nhóm chống đối Devil. Biệt danh của nó được thế giới đêm ấn định và trở thành huyền thoại .Nhưng từ đó, DarkMoon không còn xuất hiện nữa.

_Sau 2 năm học hành cật lực, bây giờ đó đã 17 tuổi, nó lại trở về. Tại sân bay, một cô nhóc da trắng, thân hình khỏe mạnh, mái tóc buộc cao gọn gàng ,ấn tượng nhất là đôi mắt sắc không kém phần lạnh lùng khiến cô đi tối đâu thì mọi người đều tự dạt sang 2 bên cho cô đi qua. Gọi một chiếc taxi, cô đi đến công ty của ông mình.

_Tại công ty đá quý Lương hà:

_Cho tôi gặp chủ tịch Lương-nó khẽ gõ bàn tiếp tân được đặt ngay cửa công ty.

_Cô có hẹn với chủ tịch hay không- nhìn dáng vẻ bụi bụi và trông có vẻ bất cần đời của nó, 2 cô nàng tiếp tân nở một nụ cười đểu nhìn nó.

_Chủ tịch Lương có ở đây không- nó hạ giọng hỏi một lần nữa, ánh mắt đã hiện lên sát khí đáng sợ.

_Hiện chủ tịch không có ở đây-2 cô nàng đá mắt nhau một cái và trả lời nó

_Lương tiểu thư, chủ tịch chờ cô từ sáng đến giờ, rất mong gặp được cố đấy- tên thư ký bên cạnh ông nó mừng rỡ chạy đến cúi chào nó.

_Hừ, loại nhân viên nói dối với khách như vầy không nên có ở công ty như thế này, đuổi hết cho tôi- nó quét mắt sang hai cô ả rồi nói rõ lớn.

_Vâng- tên thư ký gật đầu lia lịa trong khi 2 cô nàng kia thì khóc không ra nước mắt- Lương tiểu thư, mời theo tôi.

_Bước vào thang máy, tâm trạng nó thay đổi chút ít, tầng lầu 25, tầng cao nhất của công ty Lương Hà, chiếc thang máy dừng lại, bước ra với một gương mặt hoàn toàn khác, nó mỉm cười tươi rói khi cánh cửa phòng chủ tịch mở ra:

_Ông nội...-nó ôm chầm lấy một ông cụ khoảng 65 tuổi, tóc đã lốm đốm bạc nhưng đôi mắt tinh anh vẫn rạng ngờ, ông là một thương gia có tiếng trong thương trường và đầy tài năng lãnh đạo trong công việc.

_ Ôi, cháu gái của ông đã về rồi đấy à, xem nào- ông xoay nó một vòng- đã 2 năm rồi nhỉ, cháu có vẻ cao hơn nhiều rối đấy.

_Dạ, cháu đã học xong mấy cái chương trình quái ác mà ông đã dành cho cháu đây- nó chìa ra tấm bằng tốt nghiệp hạng ưu của đại học Harvard cho ông xem.

_Tốt lắm- ông mỉm cười- cháu học lại cấp 3 không, ông nghĩ cháu sẽ thích lắm đấy- ông vuốt tóc nó.

_Dạ, con sẽ học ạ- nó mỉm cười vì mọi điều ông muốn nó sẽ làm theo tất cả vì nó rất thương ông của mình và thật sự thì nó chả khoái đi học lại tý nào cả.

_Vậy con về nhà riêng đi, ông còn bận một cuộc họp quan trọng -ông cười

_Thưa ông cháu đi- nó hôn ông một cái thật lâu ,rời khỏi tập đoàn và về căn nhà riêng mà ông xây cho nó. Vì ông sợ nó gặp nguy hiểm nên phải cho nó ở riêng và không ai biết nó là đại tiểu thư nhà họ Lương.Chiếc taxi dừng lại trước một căn nhà ở bên ngoài thì toàn bằng gỗ, các vật dụng bên trong nhà rất hiện đại và tiện nghi nhưng đều được bọc lại bằng gỗ. Trước sân là một vườn hoa oải hương và một hàng rào quanh nhà là một dàn hoa lồng đèn có thể phát quan vào ban đêm.

_Vẫn không thay đổi gì nhỉ- nó chống tay nhìn khung cảnh xung quanh rồi cầm hồ sơ xem xét một chút về ngôi trường mới mà nó sắp học- trường StarKing , ều rõ là ở Việt Nam mà đặt tên nước ngoài, ý.... khỏi mặc đồng phục, hay đó-nó gật gù vì nó rất ghét phải mặc đồng phục- ai dà... phải đi sắm sửa mới được.

_Dạo một vòng quanh các cửa hàng quần áo, nó đã tìm được cho mình vài bộ đồ với :áo phông, quần jean, giày thể thao(=.= cái này là để dễ đánh nhau).Đang xách đồ về nhà thì nó va phải Kenvin và khiến Kenvin té ngã.

_Ui chao, cô nàng này vững quá- Kenvin ngước nhìn nó.

_Cậu không sao chứ- nó chìa tay keo Kenvin đứng dậy.

_À cảm ơn, tôi không sao- Kevin đứng dậy, lần đầu tiên có người có thể huých ngã được cậu-hay đó là may mắn-trong lúc Kenvin đang suy nghỹ thì nó đã biến đi đằng nào.